truyện hay
chỉ là liệt kê tên truyện hay đã đọc..…
chỉ là liệt kê tên truyện hay đã đọc..…
Tao không bao giờ chơi với mày nữa…
Author: A TâmPairings: Vương Nhất Bác x Tiêu Chiến (main) and more...Status: On Going.Category: Hiện đại đô thị, cảnh sát x pháp y, hình sự, kinh dị.Rating: T.Disclaimer: Nhân vật trong truyện thuộc về nhau, không thuộc về author. Truyện được viết với mục đích phi lợi nhuận.Warning: Truyện có những yếu tốt hình sự giết người dựa trên những sự kiện có thật cũng như do chính author tưởng tượng ra, sản phẩm mang tính chất tưởng tượng.Note: Nếu các bạn không thích nội dung của truyện hoặc nhân vật của truyện thì các bạn có thể "Click Back" ở góc trái màn hình. Xin đừng xỉa xói và bình phẩm không tốt về truyện, tác giả chỉ tạo nên truyện để thỏa mãn trí tưởng tượng của chính bản thân tác giả.Feedback: Feedback, please! Hãy để lại ý kiến của các bạn để tớ có động lực để viết hoặc để lại thắc mắc tớ sẽ giải đáp tất cả. Cảm ơn các bạn đã theo dõi "MÊ ÁN"…
mô típ truyện isekainội dung: kể về một bà cô 4x cô độc đã qua đời vì bệnh tật. Cô ước sẽ có thể sống tốt hơn ở thế giới bên kia. Khi cô đang thăng thiên, một tên thần với thân hình vạm vỡ kéo cô lại và nói rằng, ah ta có một đề nghị cho cô. Hãy tái sinh tại một thế giới khác. Và khi tôi tỉnh dậy tôi đã là một bé gái nào đó Chuyện gì đang xảy ra vậy nè.....…
[ Thanh xuân vườn trường ] [ OE ]…
"Trở về.. ta muốn mang ngươi về""Sư phụ say rồi. Người nên ngủ một giấc mới phải. Trước kia như mộng, người không cần thương nhớ."...Edit lại chỉ để thoả mãn sở thích cá nhân của bản thân. Tuyệt đối không kinh doanh và kiếm tiền từ truyện.…
cuối cùng cũng không thể ở bên nhau…
Bé Thỏ - Tên thật là Trương Tiểu Linh, sinh năm 2000, hiện đang học lớp 9 trường THCS Nam Kinh. Câu chuyện nói về những chuyện vui buồn trong cuộc sống thường nhật của bé. Bé Thỏ nhà ta rất thân thiện, hoà đồng, đặc biệt là rất thích trai đẹp >w< ~ Bé Thỏ luôn lạc quan và đáng yêu, luôn đem đến tiếng cười cho mọi người, song cũng có những lúc bé buồn nhưng chỉ chiếm số ít trong cuộc sống của bé thôi :)) Bé rất thích nhóm nhạc 10x TFBOYS ở TQ nên có những điểm kha khá giống TQ =)) Mời các bạn đón xem những mẩu truyện nhỏ về Bé Thỏ nhaaa <3* Chú ý : Ảnh bìa truyện gốc là của người khác, không phải của cá nhân. Lấy từ trên Google xuống và dùng app Xiuxiu để design thêm tên truyện và vụn vặt nên đừng reup lại nhé. Ảnh chưa được sự đồng ý của tác giả, cám ơn !…
ngược, be. bối cảnh thanh xuân có bạn 3 khi cả hai không được ra mắt cùng nhau. truyện được viết từ tháng 3, nhưng đến tận bây giờ khi cả hai bạn debut rồi tớ mới đăng.cảm ơn Thảo Uyên, vì đã giúp chị beta "nan sinh"bản dịch chỉ chính xác khoảng 80%, đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không đem đi nơi khác.ⒸFreaky | 刘冠佑…
Hoàn toàn không có thật.…
Trang dụi dụi mắt, mơ màng hỏi: -Thế cậu không định ở mãi bên tớ à?-Ừm. Khánh đáp lời một cách lạnh lùng.Cuộc hội thoại chỉ vỏn vẹn mấy chữ nhưng đã thể hiện sự tuyệt tình của Khánh. Để nói được như vậy, cậu ta đã rũ bỏ hết những tình cảm dành cho người mình đã thích thầm 3 năm..…
Tôi - Sinh viên năm thứ hai trường Y, chuyên ngành Điều Dưỡng Đa Khoa, luôn vỗ ngực tự hào mình là một nữ thanh niên thời đại mới đạt 3 giỏi đúng chuẩn: Giỏi ăn. Giỏi ngủ. Giỏi trốn tiết. Trong kì thi đại học cao đẳng đó tôi đã dùng hết mười phần công lực từ lúc bú mẹ để cố gắng lọt vào một trường đại học nào đó, bởi tôi nghe giang hồ đồn rằng sinh viên sống an nhàn tự tại, ăn xong ngủ, ngủ xong chơi. Quả nhiên động lực ấy đã thúc đẩy tôi mãnh liệt, tôi thành công đạt được mục tiêu của mình.Tôn chỉ sống trên đời của tôi là: Một: Không có đồ ăn thì chấn lột, cướp bóc. Có đồ ăn tuyệt đối ăn sạch không bỏ dở, nếu có thể thì liếm bát sạch bóng đến soi được gương càng tốt. Và chắc đó cũng chính là lý do các cô chú nhà bếp ở căng tin mỗi lần nhìn thấy tôi tới là tình yêu thương như biển Thái Bình dạt dào. Hai: Nếu có thể ngồi tuyệt đối không đứng, nếu có thể nằm tuyệt đối không ngồi và quan trọng nhất là nếu có thể trốn tiết tuyệt đối không bao giờ lên lớp. Lảm nhảm vậy đủ rồi, việc chính tôi muốn nói ở đây là Tôi - Một thanh niên với những phẩm chất xuất sắc như trên đã và đang gây ra chuyện động trời gì thế này! Tôi đang tràn ngập trong cảm giác tội lỗi và hơn hết là hối hận. Tại sao sáng nay tôi lại lên chuyến xe Bus định mệnh này để rồi cuộc sống sinh viên an nhàn của tôi bắt đầu trở thành những tháng ngày đẫm máu và nước mắt từ đây! Doraemon ơi, cho mình mượn máy quay ngược thời gian có được không?…