[TwoShot] [Taeny] The Mochard [PG18+]
Câu chuyện về một tên thợ may nào đó may mắn may luôn cuộc đời mình với cô nàng sở hữu đôi mắt cười xinh đẹp nhất trần gian.…
Câu chuyện về một tên thợ may nào đó may mắn may luôn cuộc đời mình với cô nàng sở hữu đôi mắt cười xinh đẹp nhất trần gian.…
Lisoo…
Tôi viết ra những câu chuyện này, dựa theo suy nghĩ của bản thân, không có ý phỉ báng, bác bỏ bất cứ điều gì cả. Một số chi tiết do bản thân tự thêm để hợp với logic, khiến người đọc có cái nhìn nhân ái hơn với những nhân vật phụ, nhân vật phản diện.…
𝕿𝖎𝖙𝖑𝖊: Clozapin & Kacchan 𝕬𝖚𝖙𝖍𝖔𝖗: Hồ Điệp Chi Phương𝕯𝖎𝖘𝖈𝖑𝖆𝖎𝖒𝖊𝖗: Truyện gốc và nhân vật trong truyện thuộc về tác giả, riêng nội dung truyện là của mình. Mọi hành vi sao chép, đăng tải truyện đi bất kỳ nơi khác không được sự cho phép của mình đều là hành động phải lên án.𝕻𝖆𝖎𝖗𝖎𝖓𝖌: IzuKatsu.𝖂𝖆𝖗𝖓𝖎𝖓𝖌𝖘: OOC, angst, hurt no comfort, SE, SE, SE.Khi nghe bản nhạc Can't Help Falling in Love (Cover by Alyssa Baker) tớ đã chợt nảy ra ý tưởng viết câu truyện này, vì thế, hy vọng các cậu sẽ tận hưởng bài hát tuyệt vời đó trong khi đọc truyện nhé!Giải thích tên truyện: Clozapin - tên một thuốc chống loạn thần, và Kacchan.Thực sự đây không phải một câu truyện vui vẻ đâu nha!…
Disclaimer : Các nhân vật không thuộc về tôi. Họ thuộc về tác phẩm gốc One Piece của thánh Eiichiro Oda.Couple : Zoro x Sanji Warnings : Truyện có nội dung nam x namRating : M (R18)Thể loại : Hiện đại, Tình cảm lãng mạn, Yêu xaTóm tắt : Một món quà sinh nhật bất ngờ mọi người gửi đến Sanji.Tác giả : Ngoc Tu Bui Pham Tình trạng : Hoàn thành…
Như tựa fic - Mỗi ngày một mẩu truyện ngắn về cặp đôi Series này kể về câu chuyện của KaruNagi 7 năm sau - phiên bản adult Hôm nào tui quá lười thì sẽ quỵt mẩu truyện hôm đó :33 _______________________Bố: Người quản lý Chính phủ, đẹp trai, soái ca, ngầu lòi, thương con, thương vợ (?), nhịn 2 tuần ăn chay vì con (((((((=Mẹ: Giáo viên, sát thủ, đẹp, da trắng, thương con, yêu chồng :">Con trai: tí tuổi đầu đã đốn tim mẹ, giỏi Văn, đẹp trai như bố, hay bảo vệ mẹ, thương mẹ cả bốCon gái: giỏi Toán, giỏi Chính trị, dễ thương, cũng hay bảo vệ mẹ, tát bố vì làm mẹ đau khi còn học cấp 2 (tất nhiên chỉ nghe mỗi tiếng "bép" đáng eo vô cùng :"> )______________________Disclaimer: bản quyền nhân vật thuộc về Matsui-sensei, bản quyền fanfic thuộc về tôi Thể loại: romance, SA, OOC, BL, yaoi,... Pairing(s): Karma x Nagisa, Kayano x Okuda,... (và một số cặp đôi khác (((= )…
Tổng hợp các fic CHs mình đã viết hoặc dịch (có per). Warning, CP đều có ở phần đầu chương, vui lòng không đục thuyền.…
Macaron, một loại bánh ngọt đặc trưng của nước Pháp...Request của HitogataNitta senpai :3 Artwork: Vulpeca - Deaviant Art…
Câu nói đầu tiên cô nói với hắn là gì ?" Thôi nào , không được khóc . "By : Anthony .…
Cho đến khi cơn mưa ngừng hát, tôi sẽ lại nghe rõ tiếng em.…
Trong thế giới thượng lưu đầy thâu tóm và thủ đoạn, có một cái tên khiến người ta vừa kính nể vừa e dè: Phan Lê Ái Phương - nữ tổng tài trẻ tuổi nhất tập đoàn AP Group, kẻ nắm trong tay chuỗi khách sạn và khu nghỉ dưỡng trải dài khắp Đông Nam Á. Ở nơi tiền tài và vị thế lên ngôi, Phương bước đi bằng sự tự tin đến mức hoang dại. Không ai dám gọi thẳng tên cô, trừ khi muốn đối diện với một cơn bão lạnh lùng, sắc bén không kịp trở tay.Thế rồi Bùi Lan Hương xuất hiện - một kiến trúc sư trẻ tự do, nóng bỏng và kiêu hãnh, mang trong mình vẻ đẹp vừa thách thức vừa khiến người ta mất ngủ. Hương không thuộc về thế giới của những kẻ thượng lưu giả tạo. Nàng sống bằng đam mê, bằng những bản vẽ táo bạo, và bằng một trái tim chưa từng chịu cúi đầu.Lần đầu gặp gỡ, Phương nhìn Hương bằng ánh mắt của kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi xứng tầm. Không vòng vo, không ngọt nhạt, chỉ có một câu ngắn gọn buông ra giữa buổi tiệc xa hoa:"Tôi không thích những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát. Nhưng em - em chính là ngoại lệ."Hương bật cười, ánh mắt sắc lẻm:"Vậy sao? Tiếc là tôi không thích những kẻ tưởng mình có thể kiểm soát tất cả."Một lời từ chối lạnh tanh không làm Phương lùi bước. Trái lại, nó chỉ khiến kẻ điên ấy càng muốn chiếm lấy, càng muốn giam cầm, càng muốn nhìn thấy Hương phải thừa nhận rằng - nàng thuộc về cô.Nhưng Bùi Lan Hương không phải là kẻ dễ khuất phục.Khi trò chơi săn đuổi bắt đầu, cả hai đều nghĩ mình là thợ săn. Cho đến khi những bí mật gia tộc, những toan tính thương trườ…
Tâm lí tội phạm và hình sự. Liên tục có những vụ án liên hoàn. Nhân vật chính là bác sĩ pháp y và hắn là kẻ giết người. Hắn ta rất giỏi. Thời điểm đó xuất hiện 1 loại bệnh kì lạ. Hắn là người có khả năng tạo ra thuốc chống bệnh. Hắn còn là cỗ máy giết chóc - vũ khí chiến tranh. Lấy tâm lí là kẻ giết người. Phe đối lập là cảnh sát với những lựa chọn. Quá khứ của bác sĩ là 1 màu đen tối kinh khủng: ăn thịt người, hành hạ trẻ em…
!! DROP !!xoay quanh các học viên của học viện CDDG... và những mối quan hệ của họ!!warning: ooc, badwords!!…
Chuyện tình của những người lai thú và chủ nhân chúng qua từng ngày với bùn vui.…
Xuất thân liệu có định đoạt được số phận?Xuất thân liệu có trở thành rào cản của chân ái?..."Thân phận dù có cách biệt, ta vẫn vì nàng viết nên giai thoại"…
Tạp nhammm…
Hiểu Hân luôn cho rằng bản thân là thứ xui xẻo. Cô mắc bệnh máu khó đông, xem bệnh viện như nhà mình, từ nhỏ đã bị cha xem là gánh nặng. Năm 15 tuổi, cha mẹ cô mất, cô chuyển về ở với ngoại, trên vai gánh món nợ khổng lồ.Thế nhưng Gia Thành lại xuất hiện trong cuộc đời cô, nói với cô rằng: "Sinh nhật em là ngày may mắn nhất."Anh giúp cô giải quyết món nợ khổng lồ ấy, là chỗ dựa tinh thần vững chắc của cô. Sau này bà ngoại mất, anh là người ở sau chống đỡ để cô sống tiếp.Rất nhiều lần nghĩ đến cái chết, thế nhưng nghĩ đến phía sau còn có Gia Thành, cô lại chọn tiếp tục bước đi.Năm ấy anh tham gia chuyên án lớn, cô đã hứa sẽ đợi anh. Cô đợi ngày anh trở về, kéo dài suốt 7 năm đằng đẵng. Tháng ngày không có anh, cuộc sống của cô vô vị, cô sống hệt như một con búp bê không hồn.Hiểu Hân đợi Gia Thành hơn 7 năm, 2.739 ngày, 65.736 giờ, nhưng thứ nhận lại là tin tức anh đã hy sinh.Tuyệt vọng nối tiếp tuyệt vọng, cô ôm lấy hũ tro cốt của anh, nghẹn ngào nói: "Kiếp sau để em đến bảo vệ anh."…
----------Văn án----------- Bé con? Lan Hương...- Ái Phương, là chị......- Ta đây, em ngoan, mau nín đi.- Người...đừng bỏ rơi em được không? Em sợ, bố mẹ em bỏ em đi mất rồi......Ánh mắt của cô không biết từ bao giờ đã đỏ ngàu.Cô nhất định, sẽ bảo vệ em.Cô sẽ tìm cho ra chúng và cho chúng phải nếm mùi đau thương mà em đang phải trải qua...…