Góc nhỏ đú trend (◕ᴗ◕✿)
Đú trend thôi (◕ᴗ◕✿)…
Đú trend thôi (◕ᴗ◕✿)…
cuộc sống thường ngày của Hankisakhông liên quan đến mạch truyện chính của TR CẢM ƠN VÌ ĐÃ ĐỌC 🥰…
đây là lần đầu mình viết truyện .có j sai sót m.n góp í với mình nhé…
lllllleel…
Hồng Y Tung BayHuyết Tẩy Bỉ NgạnGieo Rắc Tai ƯƠngThiên Hạ Diệt Vong......…
Đơn phương thích để rồi phải khóc phải buồn nhưng lại phải tự mình lau nước mắt tự mình vỗ về. Liệu người đó sẽ đáp trả lại tình cảm ra sao........…
Truyện như L đừng đọc nhé các bạn…
một kẻ ngốc tìm lại kí ức.…
Một bộ cổ đại siêu đáng yêu, chỉ có đáng yêu và đáng yêu, sủng vô cùng nhưng không ngấy!Văn án ngay chương đầu tiên, mời quý vị đọc thử văn án rồi quyết định xem có nên đọc không ^^Bộ truyện này lúc mới ra mắt rất được ủng hộ, tuy nhiên bạn làm bộ này làm được mấy chương thì nghỉ nên mình quyết định làm tiếp, hy vọng vẫn được mọi người ủng hộ như lần đầu nha ^^…
"Từ khi có một người "bạn trai" bước vào cuộc sống của tôi...Ngày nào cũng có lắm chuyện bát nháo o(╯□╰)o" - Park Jihoon❤❤❤Author: ohnoimblushing Pairings: Kim Samuel x Park Jihoon, Kang Daniel x Ong Seongwu, Kim Donghyun x Kim DonghanGenre: comedy, pink, lime, HERating: TDisclaimer: hai đứa không thuộc về tui ;_; Length: >20 chaptersStatus: On-goingSummary: Bé ngoan 18 năm bỗng nhiên được "tặng" bạn trai. Thế là cuộc sống của bạn nhỏ Jihoon lại càng thêm bát nháo hơn trước nữa. Bạn nhỏ chỉ có thể bất lực mà Σ( ̄ロ ̄lll).❤❤❤…
truyện kể rằng có một kim thiếu gia say mê một bé giúp việc nhà mình. ngày nào cũng tạo bất ngờ cho bé, đến một ngày khi cả hai đủ trưởng thành và chín chắn để tự lập của sống của mình thì kim thếu mới cầu hôn em ấy và cả hai sống một cuộc sống đẹp và hạnh phúc…
Nữ chính: ' Nó ' Nguyễn Bảo An, 17 tuổi Nam chính: ' Hắn ' Phạm Bảo Minh, 17 tuổi Lưu ý: "OOOOOOOO" 《 lời thoại nhân vật'OOOOOOOO' 《 suy nghĩ của nhân vậtGiới thiệu nhiêu đây chắc đủ rồi. Mời đọc :3…
Con xin lỗi nếu điều này làm bố mẹ phiền lòng, nhưng đây là cảm giác thực sự của con lúc này. Con không muốn về nhà. Có lẽ vì xa nhà quá lâu mà sợi dây kết nối với ngồi nhà con được sinh ra và lớn lên quá lỏng lẻo chăng? Khi ai cũng háo hức tết về được chăm sóc và được bố mẹ chăm sóc sao con lại thế? Lên xe về nhà con thực sự thấy buồn lắm.Bố mẹ biểu hiện cho con tình thương vừa đủ khi ở nhà. Có lẽ cũng lẽ thường tình tâm lý người lớn tuổi. Nhưng suốt những năm tháng học xa nhà, đôi khi con thấy bản thân bị bỏ rơi, thấy lạc lõng tự thương xót mình. Càng lớn, cảm giác ấy càng mạnh mẽ. Con khôn lớn trưởng thành không có nghĩa con không dễ tổn thương. Đơn giản là cuộc sống xa nhà dạy con phải nuốt nước mắt lại, xù gai nhím ra để bảo vệ cô gái nhỏ vẫn luôn tự ôm lấy mình. Nỗi bất an vì một tương lai bất định, nỗi cô đơn vì một tình yêu đã đi xa không phải lỗi của bất cứ ai khác. Nhưng những cảm xúc ấy, những nỗi hoang hoải ấy khiến con gái bỗng nhận ra mình lạc lối mất rồi.…