(Đấu Phá) Từ Hôn Sau, Ta Thành Chướng Ngại Lớn Nhất Của Hắn
Nạp Lan Yên Nhiên, Tiêu Viêm…
Nạp Lan Yên Nhiên, Tiêu Viêm…
Tác giả: Phạm Trà My (NTT) Mình muốn tặng cho 2 bạn nam có chuyện tình éo le bên Động Anh Đào câu chuyện này, vừa để an ủi và cũng vừa muốn chúc hai người hạnh phúc.…
thể loại: Truyện ngắn " Tôi luôn mong muốn mình có thể như một đóa hoa dại không vì ai mà nở cũng chẳng vì ai mà tàn..không cần phải vì người khác mà quên bản thân mình mới là người cần sự quan tâm ...." Đới Phong cậu lúc nào cũng bảo sẽ luôn bên cạnh che chở cho tôi vậy mà giờ cậu lại bỏ rơi tôi không thương tiếc. Cậu luôn lừa dối tôi vậy mà tôi lại chọn cách im lặng và tinh tưởng vô điều kiện.. Vì cái gì chứ!!!! An Nhiên mày đúng là con ngu .Bản thân mình còn chưa lo được vậy mà luôn lo cho người khác bắt chấp mình chịu bao nhiêu tổn thương.Ngu ngốc tin vào những điều dối trá... ( truyện viết khi có cảm hứng nhất thời, có gì sai sót mn thông cảm và góp ý giúp mình ;)))). )…
Một lần bất ngờ phát sinh tình một đêm với boss Bạch, Lăng Phong không ngờ cuộc sống của mình lại đảo lộn long trời lỡ đất đến như vậy.Vào một buổi sáng đẹp trời nào đấy, Lăng Phong vừa mở mắt đã bị đại boss tập kích, hôn đến cậu không thở nổi nữa mới chịu buông tha.Lăng Phong:"Tại sao anh lại hôn em?" Bạch Sâm:" Do em dụ dỗ anh"Lăng Phong lật bàn, phẫn nộ:" Em dụ dỗ anh bao giờ, từ lúc tỉnh dậy em chỉ kịp mở mắt thôi có được không?"Bạch Sâm cười cười, nhìn cậu đến mức cậu sởn tóc gáy:" Chỉ cần em mở mắt nhìn anh đã đủ dụ dỗ anh phạm tội rồi"Lăng Phong :"..." lí lẽ kiểu gì vậy?Lúc đại boss tỏ tình, anh nói :" Yêu anh!", giọng điệu như ra lệnh người khác. Lăng Phong không tiếp lời, cái cậu quan tâm hơn là bàn tay đang tác oai tác oái trên mông cậu.Lăng Phong:"Đừng có bóp mông em!"Bạch Sâm:" Em là của anh, cho anh bóp mỗi ngày nha"Lăng Phong:"...biến thái!"Thể loại: Đam mỹ, lãng mạn, đô thị, bá đạo kiệm lời ôn nhu có chút biến thái công × đáng yêu ngốc nghếch tin người thụ, sủng, HE, H+.Tác giả: MTKTTình trạng: đang hoàn thành.Lời tác giả: mong được mọi người ủng hộ, thân ái *chấp tay* *cười tươi*…
Đói hàng quá nên tự cook hihi :33Văn chương hơi lủng củng đôi khi cũng có sai chính tả mong các bạn thông cảm ạa P/s: em yêu Tiểu Vũ Sơ Chí lắmmm 🫶🏻🫶🏻…
Tóm tắt cốt truyện:Bối cảnh:Một thế giới nơi ký ức tiền kiếp là điều bị cấm kỵ. Những ai nhớ được kiếp trước sẽ bị xóa sạch linh hồn để "tái sinh hoàn toàn".---Nhân vật chính:Di Vạn (Ivan) - Một người sống ở thế giới hiện đại, bất ngờ phát hiện mình là người duy nhất còn nhớ được tám kiếp luân hồi trước - và trong tất cả các kiếp đó, anh luôn yêu một người tên Till, nhưng họ chưa bao giờ có kết thúc trọn vẹn.Đế Nhĩ (Till) - Một người lạnh lùng, sống ở thời điểm hiện tại, không nhớ gì về những kiếp trước. Trong hiện tại, anh là bác sĩ tâm thần của Di Vạn, luôn nghĩ Di Vạn bị hoang tưởng khi nhắc đến "tiền kiếp" và "tình yêu bất tử".---Tuyến truyện chính:Di Vạn điên cuồng tìm cách khiến Till nhớ ra anh là ai - dù chỉ một mảnh ký ức. Anh kể lại từng mảnh vỡ trong giấc mơ: từ chiến tranh thời cổ đại, kiếp là thi sĩ thời phong kiến, đến cả thế giới cyberpunk tương lai. Mỗi kiếp họ đều yêu nhau, nhưng đều chết trong bi kịch.Till lúc đầu nghĩ Di Vạn chỉ là bệnh nhân tâm thần, nhưng dần dần, những giấc mơ lạ xuất hiện... những vết sẹo, những bài thơ Di Vạn từng viết trong "mơ", trùng khớp hoàn toàn với những thứ anh chưa từng biết.Khi Till bắt đầu tin, hệ thống quản lý "luân hồi" (một tổ chức siêu nhiên bảo vệ trật tự ký ức) phát hiện ra Di Vạn đã "phá luật". Anh sẽ bị xóa vĩnh viễn khỏi vòng luân hồi, không thể chuyển kiếp nữa.---Cao trào:Till cuối cùng nhớ lại tất cả - từng nụ hôn, từng lần họ bị chia cắt, và những cái chết đau đớn. Nhưng đã quá muộn. Di Vạn…
Cảm nhận thôi…
Đây chỉ là những câu chuyện bình thường một cách giản dị, đôi khi rỗi rãi không có việc mới viết. Nhiều khi viết xong vứt xó bị chuột gặm. Nên đôi khi cũng chẳng đủ đâu, vì vậy các bạn đừng trông chờ quá.…
Author: 枯木逢春Translator: Rosalie ChoiBản dịch chưa được sự đồng ý từ tác giả, vui lòng không re-up.…
Một khi bước vào, ai cũng đừng mong thoát khỏi.…
textfic, nhảm nhí, abo…