Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Bị sát hại bởi một tên trộm liều lĩnh, Lê Trường Sơn tưởng đâu anh cứ thế là đi đời rồi. Nhưng không, anh được trao cơ hội để có thể sống lại lần nữa hoặc ít nhất là tìm ra hung thủ đứng sau cái chết của mình, miễn là anh sống sót được trong chương trình Call me by fire. Với quyết tâm rực cháy như ngọn lửa, anh đã ghi tên mình vào hành trình được tạo bằng chông gai đó. Những tưởng chặng đường phía trước chỉ đầy những khó khăn, nhưng hình như phía sau màn đêm đang chờ anh vén rèm khám phá vẫn còn tồn tại nhiều bí mật...đang chờ được bật mí.…
Trò chơi "Bóng Đè" xuất thế, toàn bộ Lam Tinh rơi vào khủng hoảng bất an. Trong khi mọi người đều sợ hãi tránh né, chỉ có Thời Vân Bình - một tên có gen điên phê - lại hứng thú nhảy vào, đem "trò chơi tử vong" chơi thành kịch bản liveshow bạo lực mỹ học.Người khác bị NPC truy đuổi, đánh đến chết đi sống lại. Còn cậu thì ngược lại - NPC gặp cậu, không phải bị đánh đến bán sống bán chết thì cũng bị "thẩm vấn" đến run rẩy.Một ngày nọ, cậu bắt được một NPC trọng yếu.Thời Vân Bình cười như ánh mặt trời:"Mày run cái gì? Tao có làm gì mày đâu mà?"NPC (chỉ còn một hơi): "......"Người xem livestream: "......"Làm ơn, cậu có thể làm người được không?Cứ như vậy, dưới ánh nhìn của hàng tỉ khán giả, Cảnh tượng điên cuồng của 2 người - Một kẻ biến toàn bộ trò chơi thành show giải trí, một người khác vừa thông minh lạnh lùng vừa kề vai chiến đấu, sánh vai bước vào đường cong định mệnh không thể quay đầu.…
Tên truyện: Từ khi nào tình đã đậm sâu?Nhân vật chính: Mạn Lục Thanh x Lăng Thiên SởNhân vật khác: Tịch Nhan, Cố Cầm, Lưu Viễn ChíTính cách nhân vật:Ngoài cao lãnh bá đạo trong ngạo kiều thâm tình côngTrước vô tâm vô phế chậm nhiệt sau hóa hắc thụThấy thân ảnh kia rơi xuống, Mạn Lục Thanh liền nhảy theo y, không chút để tâm bên dưới chính là vực sâu vạn trượng, bọn họ rơi xuống chỉ có thịt nát xương tan.Gió không ngừng rít gào bên tai, hắn vươn tay ra, muốn vượt qua khoảng cách giữa hai người mà chạm vào y, nhưng Lăng Thiên Sở sớm đã hôn mê bất tỉnh, không hay biết gì nữa.Gió tạt vào mặt khiến Mạn Lục Thanh hít thở không thông, nhưng hắn vẫn cố mở mắt, như muốn thu hết hình ảnh của y vào trong đáy mắt, khắc cốt ghi tâm."A Sở, đừng sợ, ta cùng với ngươi. A Sở, ta tâm duyệt ngươi, vĩnh viễn không hối hận"---------Lời tác giả:Đây là truyện do mình tự viết. Rất hy vọng được mọi người đón nhận.Cảm ơn các bạn.…
Một quyển nhật kí thần bí trong ngăn bàn, những câu chuyện kì quái và sự kì lạ bên trong ngôi trường Thánh Anh- trường học danh giá mà tôi đang theo học. Phải chăng trước đây đã có chuyện gì đó bí ẩn đã được giấu nhẹm đi nhằm che lấp những góc tối của ngôi trường?…
Đây là những vụ án giết người có thật đã từng gây xôn xao dư luận ở Trung Quốc được tổng hợp, tóm tắt và dịch lại. Vì khá thích trinh thám kinh dị nên mình reup lại và đã được sự cho phép của chính chủ.Nguồn: page facebook Truyện Của NhiLink fb: https://www.facebook.com/truyencuanhi/…
Fic có lấy cảm hứng và một số cảnh từ The Scourge. Là chiếc fic dầu tay nên sẽ có nhiều sai sót, mong mọi người sẽ thông cảm.-Narumi Gen x Hoshina Soushirou.Ngoài ra có cp phụ nhỏ là KafMina,không có quá nhiều chi tiết, nếu mọi người không thích có thể bỏ qua.Fic có nhiều yếu tố gây khó chịu, ooc, hãy cân nhắc trước khi đọc ạ.…
Giữa cuộc đời xô bồ,chúng ta vô tình gặp nhau rồi rung động.Có thể em không phải là đầu tiên nhưng em chính là cuối cùng.Vì em chính là ngoại lệ của đời tôi…
Ngày đầu tiên, mười tám tuổi Dung Nhan say rượu mất lý trí ngủ hai mươi bảy tuổi Hoàng Phủ Khanh.Ngày thứ hai, nàng lưu lại trên người duy nhất hàng đắt tiền chật vật mà chạy.Ngày thứ ba, nàng bị toàn thành truy nã, toàn dân - vận động tống nàng đến trước mặt của hắn.*Nàng, là như cỏ dại vậy sinh mệnh lực tràn đầy vứt bỏ nữ, so với so với cô bé lọ lem còn lọ lem vẫn như cũ lạc quan sáng sủa.Hắn, là phú khả địch quốc thái tử gia, tôn quý cường đại, so với kim cương còn lóng lánh thần bí đại nhân vật.*"Muốn chết còn là muốn sống?" Nam nhân vẻ mặt xanh mét, sắc mặt dữ tợn hỏi."Tất nhiên là sống sót!" Dung Nhan rụt lại cái cổ cẩn thận hồi."Vậy thì chịu trách nhiệm đi!" Nam nhân sắc mặt hơi hoãn, chậm chạp đạo."Ta... Ta sẽ không lấy sắc hầu nhân!" Dung Nhan giơ tay nhỏ giọng phát biểu thanh minh."Gia lấy sắc hầu ngươi được không được?" Nam nhân giận, rống to."Đem... Tạm đỡ đi!" Ai bảo hắn quyền cao chức trọng đâu! Dung Nhan thỏa hiệp đạo. Không nhìn thấy đối phương hắc cùng đáy nồi giống nhau mặt.Hạnh phúc tuyển đoạn"Lão công, chúng ta đi dạo phố đi!" Mỗ nữ hào hứng tràn trề đề nghị."Thiếu cái gì trực tiếp gọi điện thoại nhường bọn họ đưa tới!" Mỗ nam cầm xem tivi điều khiển từ xa thanh thản ngồi trên sô pha."Lão công, chúng ta đi xem phim đi!" Mỗ nữ không ngừng cố gắng,"Trong nhà cũng có thể xem!""Lão công, chúng ta đi công viên tản bộ đi!""Ta gia hậu hoa viên so với công viên đại!""... Lão công, ngươi không yêu ta! Ngươi rõ ràng nói muốn sủng ta thượng thiên, hiện tại như vậy…
Trái đất bỗng dưng trải qua một trận biến đổi kì lạ, con người khi tiếp xúc với luồng sáng trên bầu trời như hóa thành những sinh vật vô tri, chỉ có thể lang thang mà cấu xé người sống, ăn thịt và nhân giống đồng loại, có thể nhìn nó giống với zombie nhưng nó cũng không hẳn là zombie. Con người chẳng còn lại bao nhiêu, bọn họ chỉ có thể sống lớp vỏ bọc của công nghệ, nếu muốn bước ra ngoài thế giới thì chỉ như đến gần với cánh cửa của địa ngục. Nhưng đó là câu chuyện của vài trăm năm trước, bây giờ mọi chuyện đâu có như thời đó, con người cũng đâu như thời đó, thế giới bên trong lớp bọc gần như quên đi thế giới bên ngoài, vì sao vậy?- Ai biết.Các vùng đất được công nghệ bảo vệ đều có người đứng đầu, họ được gọi là Vương, mang trong mình sự kiêu hãnh và tố chất của nhà lãnh đạo, mạnh mẽ và được lòng trung thành từ thuộc hạ, song cũng vướng phải những rắc rối khó kiềm nén từ mặt cảm xúc. Nó có thể là tiêu cực, mệt mỏi, ảm đạm, đa phần đều hướng về mặt tâm lý.- Có thể giải quyết vấn đề này? - Yes, có thể giải quyết.Những người này được gọi là kẻ dẫn đường, khai thông mở lối, bọn họ có tư duy và tinh thần siêu cấp lớn và đáng sợ, dẫn đường cho các Vương, họ có thể coi là quân sư, thư kí hoặc là tình nhân.- ... Một câu chuyện của những kẻ nổi bật trong đám người còn sót lại. Xảy ra tại thời điểm rất lâu sau ngày tận thế.…
Mặc Tử Dương là thiếu niên có khuôn mặt ưa nhìn, dáng người cao gầy, làn da lại trắng trẻo. Rất ít ai biết là cậu lớn lên từ nông thôn.Vì muốn kiếm tiền mà cậu đã theo người bạn thân của mình lên thành thị để tìm việc làm, ở đây cậu đã thuê được một căn phòng trọ với giá rất rẻ.Trong lúc thuê phòng, bà Trương là chủ nhà bà ta luôn có những ánh mắt khá quái dị vì cứ liên tục nhìn chằm chằm cậu.Đến khi thỏa thuận xong, cậu cầm trên tay là chiếc chìa khoá của phòng 444. Cứ tưởng mọi thứ sẽ rất tệ hại vì giá tiền quá rẻ nhưng có lẽ là ngược lại.Ở đây có đầy đủ đồ dùng sinh hoạt còn có cả máy giặt và máy nước nóng. Tuy có hơi kỳ lạ nhưng cậu vẫn chẳng để tâm mấy mà sống trong căn phòng quái dị này.Lâu dần Mặc Tử Dương mới để ý, người bạn thân của mình đang dần thay đổi. Tính khí cậu ta trở nên thất thường và khuôn mặt cậu ta quá hốc hác, nhìn trông rất tiều tụy.Chỉ có cậu là vẫn bình thường, cho đến một hôm đang đi trên đường. Một lão coi bói ở vỉa hè đã mỉm cười khi nhìn thấy cậu và ông ta đã nói một điều khiến cậu sợ hãi:-Ta thấy được ấn đường của cháu rất tối,....vì có hai thứ rất không sạch sẽ đang bám theo sau cháu.Ông lão mỉm cười nhìn hai luồng khói màu đen và đỏ đang xen kẽ vào nhau. có lẽ chúng nổi giận rồi... bởi vì ông thấy...Hai chàng trai có dáng người cao lớn đang âm u nhìn ông, cả hai vòng tay ôm lấy Mặc Tử Dương từ phía sau như đang ôm lấy một báu vật rất quý giá..._____________Tác giả: HabibiTG: Cấm mang truyện đi đâu khi chưa được cho phép,…
Xuyên không trở thành một biểu tiểu thư, địa vị còn không bằng một thứ nữ*, Vân Mộng Sơ coi như mình đi du lịch. Bất quá có tiểu di** yêu thương, có thế tử che chở nàng, ngày tháng cũng không tính quá khó khăn.Chính là, đợi chút a, tên tiểu chính thái này thế nào lại dấu diệu dưỡng nàng?Uy uy uy, tỷ là người xuyên không a, ngươi chỉ là một tên tiểu chính thái mặt than, có tư cách gì bao dưỡng ta?Mỗ chính thái dị thường lạnh nhạt: ca là trọng sinh.* thứ nữ = con gái của thiếp** tiểu di = em gái của mẹ…
Ngôi làng này không lập bàn thờNgười đã khuất không được nhang khóiTên người khuất cũng không được nhắc lạiHọ truyền tai nhau rằng "Gọi tên người khuất là gọi quỷ vào nhà"Dân làng học cách im lặng, tập quên người đã ra điNhưng màn đêm thì không biết giữ mồm miệng như con người Và tiếng bước chân dưới giếng làng vẫn đều đặn vang lên mỗi khi trăng khuyết…
Xin phép kéo về đến chương thứ 1000. Truyện này chà đạp Việt nam, Nhật bản quá nhiều Bản dịch tiếng việt tại đây https://www.facebook.com/bichphuong.vuthi.7…
Tiểu thư tập đoàn Ares danh giá đã một thời gian dài không còn xuất hiện trước ánh đèn truyền thông. Báo chí đã lan truyền một tin đồn rằng cô đã phát điên, tinh thần không ổn định sau một vụ tai nạn kinh hoàng.Vụ tai nạn ấy đã vô tình khởi động năng lực siêu nhiên, thứ sức mạnh ma mị có thể cho cô nhìn thấy được tương lai, biết trước những cái chết, biết được tội ác đen tối nhất của con người.Đây chính là một món quà từ Chúa hay...là lời nguyền nhuốm máu của quỷ gieo xuống linh hồn cô?Tội lỗi của quá khứ chưa bao giờ ngừng đeo bám cô suốt 15 năm qua, đã đến lúc phải trả giá sao? Nếu thật sự như vậy, cô xin chấp nhận, cho dù có là...cái giá đắt nhất!…
Thể loại: cổ đại xuyên hiện đại, sủng ngược đan xen, HE có, SE có, Thanh xuân vườn trường, một chút hắc bạch lưỡng đạo. -------------------------- Tình tựa hoa bay, bay khắp chốn Người đi kẻ ở cũng không đành Lặng ngắm hoa rơi lòng lưu luyến Người xưa còn nhớ cánh hoa chăng? Kiếp này gặp nhau chính là duyên kiếp. Luân hồi, chuyển kiếp chỉ mong được một lần tương phùng trọn kiếp bên nhau. Chỉ tiết là, đoạn duyên này quá ngắn, ngắn đến nổi, chớp mắt một cái liền tan biến vào hư không. Vậy thì, hẹn người kiếp sau tiếp tục nhân duyên, chỉ mong người đừng bỏ ta lại nữa, có được không? --------------------------------------Tác giả: Hinabi Akabane Truyện chỉ được đăng tải tại wattpad #Mie…