Kí ức mong manh
Đôi lúc mất đi kí ức cũng là một chuyện tốt.... tuy vậy cái vòng xoay kí ức vẫn cứ kéo về khiến ta cảm thấy thật đau đớn....nhưng đôi khi không cố tìm, không cố nhớ đến sẽ tốt hơn................"Những cơn gió khẽ thổi qua, những cơn mưa phùn vẫn rơi rơi xuống và từng hạt mưa li ti đáp nhẹ trên bờ vai nó, nó ngồi đây trên chiếc xích đu này, một giọt nước mắt nó rơi xuống quyển sách trên tay ''ngồi khóc trên cây''_một tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh. Quyển sách này sao quen quá, thực sự nó có phải của mình không? Duy là ai? Mình sao không nhớ được gì? Chỉ biết một điều rằng ngày nào nó cũng đem nó ra đọc thật kĩ nhưng vẫn chẳng nhớ? Kí ức của nó.........đã lạc tự nơi nào...... nó muốn tìm lại......... thực ra nó là ai?....... Duy là ai?........ nó cứ chằn chọc suy nghĩ mãi.... Và nó chỉ biết rằng trong thâm tâm nó luôn chỉ nhớ rằng Duy là một người rất quan trọng đối với nó."…
Thừa Khôn| Lie and Trust
Những lời nói dối hoa mỹ đi cùng sự thật bị che giấu, trong bức tranh em thấy có mấy phần là thật, trong lời nói em nghe có mấy phân là giả?Hiện thực là một con dao sắc nhọn xé nát câu chuyện ngọt ngào được dệt nên từ những ảo mộng xảo trá.Chỉ cần một chút dụng ý thêm vài tin tức thực giả, liền có thể xoay trời chuyển đất, mà những kẻ bên trong vở kịch đều là những diễn viên tài năng, đem bí mật chôn vùi theo năm tháng, che giấu cái kết bi thương mà đem nó dựng thành một câu chuyện cổ tích đẹp đẽ.Vận mệnh xoay vần, nhắm mắt đi mãi cuối cùng cũng trở về như cũ.Gieo cây nào thì gặt quả nấy.Hóa ra mọi bi kịch đều bắt đầu từ sai lầm của bản thân, chẳng biết sai ở đâu, cũng không rõ kế hoạch được tính toán kĩ càng vận hành lệch bánh ở chỗ nào, kết thúc chung cuộc liền biến thành kẻ phải nhận lấy thất bại thảm hại, từ không cam lòng biến thành thản nhiên chấp nhận, trên đời này vốn dĩ chưa từng có giá như, quanh đi quẩn lại, một đời gói gọn trong tiếng thở dài ngao ngán.Bất đắc thiện thủy, bất đắc thiện chung.…
Một lít nước mắt
'' Có những người mà sự tồn tại của họ gióng như không khí, êm dịu, nhẹ nhàng, chỉ khi họ mất đi người ta mới nhận ra họ quan trọng nhường nào. Mình muốn trở thành một sự tồn tại như thế!'' Đây là câu nói của một cô bé tên Aya. Khi mới 15 tuổi cô bé đã chịu nhiều bệnh tật nguyền.…
[Nyongtory] Nói đi..!!Tớ mới là người thích cậu..!!
Giống như các bi kịch thường địch sẵn và sức nóng của dư luận,.....tui xin thề cái kết sẽ là OE và HE…
bắt đầu
tân thủ thôn…
HỦY KẾT BẠN ...
truyện ngắn 😊…
Bài Thơ Tự Viết
Những bài thơ mình tự viết…












