Najun ; 365 ngày dõi theo cậu
Này cậu ơi, 364 ngày rồi đấy, cậu đổ tớ chưa?…
Này cậu ơi, 364 ngày rồi đấy, cậu đổ tớ chưa?…
fic siu ooc nên tui drop rồi nma tại lỡ viết nên up cho đỡ phí:))))anyway spoiler warning otp oẳng củ tỏi cân nhắc trước khi đọc ỤwỤ…
Hối hận lúc nào cũng là muộn màng.Translate by 𝐺𝑛𝑎𝑠…
Như thế nào là một thế giới mới?có rất nhiều câu trả lời: -người 1: ồ! đương nhiên là một thế giới nơi mà tôi có thể làm tất cả mọi thứ với một chút phép thuật huyền ảo.-người 2: là nơi chỉ toàn là bánh kẹo!!!!-Du Phi: .uh...uhh..... nơi đó phải có đủ thời gian cho tôi ngủ.. zzz-người 1, 2: ......???sao nghe nó cứ tư bản là như thế nào nhỉ?-Vĩnh chí: ai nha~~~anh ấy muốn ngủ kìa thiệt là đáng yêu~~~_________________________________________ Thời đại càng đổi mới con người càng có những suy nghĩ kì quặc. một cô gái bị người khác xa lánh vì hay nói xấu sau lưng người khác lại nghĩ là mình quá xinh đẹp quá xuất sắc nên bị người ta nghen ngét. Một người đàn ông đi cướp vũ khí quân dụng rồi bị truy nã lại nghĩ là bản thân được thần thánh giao cho nhiệm vụ thanh tẩy những thứ xấu xí( là ổng hong tính ổng vô đó ). Lại có một cô gái vì nghĩ mình quá xinh đẹp nên đã tự chôn đầu vào hố phân để giảm bớt sự xinh đẹp....-Du Phi: .....có cần phải kể luôn cái cuối hong dịNgoại trừ Du Phi, một nhân viên quèn của một công ti ma, một ngày phải làm việc từ 6h sáng đến 10h tối ra thì Du Phi còn phải đối mặt với ông sếp suốt ngày luôn nhìn chằm chằm bản thân chỉ vì một lần đi dự tiệc cùng đối tác cậu đã lỡ tay kéo luôn quần của xếp xuống trong lúc tiễn đối tác ra cửa lớn, vì vậy cậu phải luôn làm việc quần quật từ sáng đến tối và không có thời gian để ăn no ngủ ngon ngày nào cho đến một ngày.......______Lưu ý: có sử dụng từ ẩn dụ của cả Trung Quốc và Việt Nam…
Tác giả: AnnuoimeooBeta: sâu ngủ (bạn bận thi mất ròi)Câu chuyện về chuỗi ngày ăn chơi trác táng của em Đình và chị Mẫn.…
12 con người với 12 cung hoàng đạo khác nhau, hội tụ lại với nhau trong một khuôn viên tách biệt. Ai là người dân, ai là sói ?Ai là kẻ giết người Ai sẽ chết trong đêm nay..................Chúc các bé ngủ ngon, mơ một giấc mơ thật đẹp....Vì không biết ngày mai bé còn thức dậy được hay không?!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1…
Người chơi bước vào trò chơi công lược, hệ thống sẽ đưa ra các hướng dẫn, người chơi tự quyết định lựa chọn cho mình hướng đi đúng để công lược npc. Tuy nhiên, các npc mỗi phó bản đều có ý thức độc lập của riêng mình, sẽ không hoàn toàn cứng nhắc theo lập trình có sẵn.Thế giới 1: Bá tổng x sinh viên đại họcThế giới 2: Ma tôn x Hồ yêuThế giới 3: Ảnh đế x trợ lí sinh hoạt cá nhânThế giới 4: Học bá x Chân chạy vặtThế giới 5: Tác giả đang nghĩ, mong độc giả cho ý tưởng. -_-…
➯➯➯ Đầu tiên chúng ta cần phân biệt giữa cốt truyện và lối chơi, có rất nhiều game thế giới mở nhưng lại mang cốt truyện tuyến tính và ngược lại. Chúng ta có thể lấy ví dụ như tựa game Spider-Man vừa ra mắt, nó là một game với lối chơi thế giới mở, nhưng phần cốt truyện thì theo một đường thẳng tắp khi không cho game thủ được can thiệp vào diễn biến tiếp sau. ➩➩➩Cốt truyện tuyến tính giống như bạn đọc một cuốn tiểu thuyết hay nhưng gò bó, còn thế giới mở là nơi cho game thủ thể hiện mọi thứ mà họ muốn nhưng thiếu đi sự bất ngờ.…
Một thế giới mà các bông hoa là sức mạnh chính của con người, người luyện hóa hoa có khả năng tạo ra nước khi luyện hóa, thì bản thân người đó có xác xuất luyện hóa được năng lực tạo ra nước như bông hoa.…
Author:KakaoDisclaimer:Họ không thuộc về Jae.Nhưng số phận họ thuộc về JaeNote:Đang coi Drama Awards thì thấy cảnh đẹp để viết fic này…
"Được gặp chú là điều may mắn nhất trên cuộc đời này"__________06-10-2021__________…
Tác giả: pn3 Rating: PG-15 Không có giới thiệu nào. Nhân vật chính: JHopexJimin và các thành viên khác…
- Tính cách khó tránh khỏi bị OOC.- Các nhân vật gồm Ngao Thụy Bằng và các vai diễn của mình. Bao gồm chiếu rồi, chưa chiếu và đang quay.- Không có yếu tố yêu đương. Đơn thuần là sống chung một nhà.- Truyện không có nhân vật nào khác các nhân vật trên. Kèm theo là không logic, mang tính giải trí.- Không hợp, không thích xin rời đi nhẹ nhàng và không buông lời cay đắng.…
....…
Đăng vào 26/9/2025Lại là isekai hoặc gọi thân thương hơn, xuyên không.Lại là Bungou Stray Dogs, nơi mà không một ai, kể cả trẻ con có thể sống yên mà không phải chịu đau khổ.Thôi kiếp này coi như bỏ, tạm biệt thế giới thân yêu.---------------------------------------------------------------------Lưu ý:> Truyện rất xàm và không hợp logic.> Truyện thuộc thể loại Non-cp, và có OC> Như một cao nhân nào đó đã từng nói: Miễn là không phải Asagiri Kafka viết thì chắc chắn sẽ OOC.> Truyện viết cho vui, không có lịch cập nhật cố định. Và đúng, nó hoàn toàn có thể bị drop bất cứ lúc nào~> Tác viết rất tệ, mong mọi người thông cảm.> Đây là Fanfic, nơi để các tác giả đu theo truyện gốc và sáng tạo tình tiết, nên ừm, nó có lẽ sẽ có nhiều chi tiết không đúng nguyên tác. Nên tốt nhất hãy đá nguyên tác ra chuồng gà nhé?>> Nếu đọc đến đây rồi, thì chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.…
Hạ Uyên - một cô bé 16 tuổi, hiện đang học lớp 11 trường THPT Quốc tế Newton. Hoàn cảnh gia đình của Uyên cực kì khá giả, từ bé đã sống không phải lo nghĩ gì về kinh tế gia đình. Sau 1 biến cố đổ vỡ trong gia đình, cô gặp một chuyện kì lạ: bị bắt trong trạng thái bất tỉnh và bị đưa đến một Tổ chức nước ngoài có những tôn chỉ hoạt động kì dị, phục vụ cho sở thích bệnh hoạn của những kẻ đứng đầu và đặc biệt là đầu sỏ của Tổ chức ~ một bà cô luôn đeo mặt nạ đen: sở thích dõi theo những con người vẫy vùng trong trò chơi tranh đoạt mạng sống mang tên Trò chơi Ma Sói. Ở đó, mạng người như cỏ rác. Ở đó, kẻ thắng là kẻ xảo quyệt nhất. Trải qua nhiều biến cố và qua thời gian cố gắng nhập vai diễn của chính bản thân mình, Hạ Uyên nhận ra một điều: Trò chơi Ma Sói không dành cho kẻ ngốc. Tổ chức bí mật ấy sinh ra và hoạt động như thế nào?Con người phải làm sao giữa ranh giới Thiện ~ Ác và Sống ~ Chết mong manh? Uyên liệu có giữ được lí trí và cái tâm trong sáng của chính mình sau những nghi ngờ và hiểm nguy trùng điệp?Cuối cùng, ai là người chiến thắng sau tất cả?Mời nhảy hố và từng bước dõi theo.~Blue Fish…
chỉ là cuộc đời của tôi thôi…