Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện kể về tuổi thanh xuân của một nhóm người. Ở đó bạn sẽ thấycó mọi cung bậc cảm xúc mà ta đã, đang và sẽ đều cùng nhau trải qua : vui có, buồn cũng có, rồi những tức giận, ghen tuông,... Và những lúc này đây thì tình cảm mà họ dành cho nhau mới chính là thứ tình cảm đẹp đẽ nhất,trong sáng nhất. Bởi vậy dù thế nào đi nữa thì tuổi thanh xuân vẫn là độ tuổi đẹp nhất mà mỗi người chỉ có 1 lần. Vì vậy hãy quý trọng nó.…
truyện không hay nhưng đây là bộ truyện sẽ nói về sự bất lực từng kì vọng về gia đình rồi trả lại cho cô gái là sự thiên vị cô gái luôn bị gán mác "kẻ ích kỉ ,ghen tỵ" với em của mình .…
Truyện kể về anh chàng Lục Hiệu đã tốt nghiệp đại học mãi tìm việc làm nhưng luôn bị từ chối vì tính trầm lặng của cậu, cho đến khi có một ngày đi dạo đụng phải Long Ngô(cha của Long Thức) và quản gia làm rớt cái giấy lý lịch cá nhân và xin việc làm, rồi Long Ngô thấy ánh mắt buồn bã của anh liền nói : Chàng trai xin việc à? Nếu cháu không ngại có thể làm cho Chú?Việc gì thưa chú?Tưới cây vườn nhà chú! 6tr/tháng Cậu liền gật đầu đồng ý và bắt đầu việc làm nhưng không ngờ cái gọi là "say nắng" bắt đầu từ khi Long Thức nhìn thấy và gặp cậu!!! Câu chuyện bắt đầu…
Là một câu chuyện đầy cảm xúc về quê hương, về gia đình, về thời niên thiếu của mỗi người. Cậu bé Tường ngây thơ, đầy tình thương trong khi Thiều là người anh trai ích kỷ, hẹp hòi đến tàn nhẫn. Bên cạnh tình cảm anh em với những yêu thương, ghen ghét, đố kỵ, hối tiếc, ăn năn... còn là tình cảm bạn bè, kỷ niệm thời thơ ấu của lũ trẻ nhà quê nghèo ở miền Trung cuối những năm 1980. Ở đó có những cuộc cãi vã, đánh nhau; những trò chơi trẻ con thú vị; những giấc mơ cổ tích công chúa, hoàng tử; những hờn giận vu vơ, rung động đầu đời...Câu chuyện là những trang nhật ký về cuộc sống thường ngày và tâm tư của cậu bé Thiều. Thiều đang là học sinh lớp 7 sống ở một vùng quê nghèo, cùng với người em trai tên Tường. Tường là một cậu bé dễ thương, hiền lành, bao dung, rất yêu mến anh trai và thích chơi đùa với nhiều loài động vật gồm cả sâu bọ. Cậu bé sống nội tâm, ham đọc sách và rất say mê những câu chuyện cổ tích, đặc biệt là truyện Cóc tía, chính vì vậy mà cậu nuôi nấng một con cóc dưới gầm giường và đặt tên cho nó là "Cu Cậu". Trong khi đó Thiều vốn là một người hướng ngoại, khá tinh quái, đã nhiều lần vô tình để em mình chịu tai bay vạ gió sau những trò nghịch phá do chính mình bày ra. Thiều cũng nhiều lần tỏ ra hẹp hòi, nhưng trong thâm tâm cậu vẫn rất thương em mình và là một người hào hiệp. Hai anh em Thiều và Tường thả hồn vào những trò chơi dân gian bình dị và nhiều kỷ niệm đáng nhớ thuần thơ ấu của những đứa trẻ làng quê. Truyện cũng mở rộng ra mối quan hệ giữa hai anh em và những người dân …
Tác giả : Tô Phương Anh / AncyNhân vật chính : Phương Anh , Đức QuangThể loại : Học đường, tình cảm nhẹ nhàng, tự sự, kết mởTừ ngày cậu ngồi cạnh, mọi thứ bỗng chậm lại một chút.Phương Anh chẳng nói gì nhiều, hai người chỉ lặng lẽ lắng nghe , quan tâm , để ý nhau... rồi tự nhiên cả hai thấy tim mình rung lên lúc nào chẳng hay.Còn Hà My và Minh Huy thì chẳng bao giờ yên.Cà khịa là thói quen, mỉa mai nhau là niềm vui, và không chừa buổi nào là không đấu võ mồm. Nhưng lạ thật... hôm nào đối phương nghỉ học, lại chẳng biết nên gây sự với ai.Chúng mình đều không giỏi nói ra.Nhưng có những cảm xúc cứ lớn dần lên, từ một ánh nhìn, một cái nghiêng đầu, hay đơn giản là từ khi cậu bắt đầu ngồi cạnh.📍Follow để đọc tiếp truyện Lặng Lẽ Cạnh Nhau nhé📍Truyện mới ra, mong bạn đọc ghé qua và góp ý cho tác giả nhaa Chúc mọi người đọc truyện vvẻ💗…
Văn án: Ngược, vườn trường, công thụ quen nhau từ cấp ba lên đại học yêu nhau và dây dưa cho đến khi trưởng thành. Ngược thụ. Cp: Tống Ngôn-Tử DiệpHEP/s: ta vẫn là đang tập viết nếu có gì sai xót mong mn góp ý để tiến bộ ạ:)))…
Đây là câu truyện mình tự chế về tựa game Angel of Death. Nếu có góp ý hay thắc mắc gì thì nói mình nhé! Lưu ý: Mọi người nên xem Angel of Death để hiểu thêm về cốt truyện của mik.…