Oneshot [KaiYuan]
Ờ.. Có chút ngược =.,= chắc là SE :3 miu viết cái này trong lúc nhớ lại vài chuyện bùn :v…
Ờ.. Có chút ngược =.,= chắc là SE :3 miu viết cái này trong lúc nhớ lại vài chuyện bùn :v…
Truyện ngắn không kèm mô tả. Đọc là biết…
1430Đức × Toản…
chỉ là một chút về Khánh và Jack .___.…
hai ta gặp nhau là duyên…
Đoản thôi, máu thèm ngược dâng lên, coi cũng được.…
ba vạn sáu ngàn mãi nhớ thương một người con trai...…
"Vãi lồn xe hư, thằng Jihoon sang chở tbm xem nào" "Đm xe chưa sạc m ạ"…
anh đến, rực rỡ đời em.----"Sao anh cười thế, Jong Gun?""Vì em cười."…
"Tâm sự này em gửi vào gió, để gió mang nỗi đau cùng tâm sự của em đi xa..."…
Ở một góc phố hoang vắng, nơi ánh sáng từ những cột đèn thành phố chẳng thể chạm tới, có một cửa tiệm búp bê đầy bí ẩn. Không ai biết rõ nó đã tồn tại từ bao giờ, cũng chẳng ai đoán được ngày mà nó sẽ biến mất.Người ta đến đó không vì yêu thích búp bê.Họ đến vì đã quá mệt mỏi với chính cuộc đời mình. Đây là nơi họ đến để chạy trốn-trốn khỏi những khuôn mẫu khắt khe, khỏi những sai lầm đã ăn mòn tâm trí họ từng ngày.Có người phải sống dưới cái bóng của kẻ khác. Có kẻ lại cố trốn chạy khỏi lỗi lầm mình đã gây ra. Và cũng có cả những đứa trẻ bị uốn nắn, bị dán nhãn, bị cưỡng ép vừa vặn với hình hài và kỳ vọng mà thế giới của người lớn áp đặt lên chúng.Trong không gian ngột ngạt của tiệm, trưng bày những con búp bê kỳ quái-chúng chẳng phải là những món đồ vô tri bình thường. Bên trong mỗi con búp bê là một linh hồn đang giận dữ. Chúng không nằm yên trên các kệ gỗ cũ mòn. Có con khoác đồng phục học sinh bạc màu, mang trên mình vết bẩn, gãy tay, gãy chân. Có những con không còn mặt mũi, hoặc tệ hơn, có quá nhiều gương mặt chồng chéo quái đản.Người chủ tiệm là một chàng trai trẻ với nụ cười lạnh như lưỡi dao sắc, giọng nói thì nhỏ và sắc bén chẳng khác gì tiếng kim khâu va vào nhau trong không gian tĩnh lặng. Anh ta không chào đón bất kỳ ai ghé qua. Thay vào đó, anh chỉ im lặng quan sát, lựa chọn một con búp bê mà anh cho rằng phù hợp nhất với từng người vào cửa tiệm.Mỗi chương là một mảnh đời.Mỗi quyết định là một cú đánh đổi.Và mỗi cú đánh đổi đều có cái giá c…
"vậy em đã uống thuốc chưa?"tôi đã mong cơn sốt thôi hoành hành nhưng rồi tôi ước nó kéo dài thêm chút nữa thì tốt, để tôi có một cái cớ hoàn hảo, để tôi lại được anh quan tâm nhiều như thế này. và đau là mấy cũng được, chỉ để thêm lần nữa thôi, tôi được thử lại đôi chút của cái vị ngọt lành trên màu tình tươi nhuận mà hẳn đã nằm chơ vơ trên những trang dĩ vãng."em chưa, anh ạ."…
"Cậu là ai...?"Câu hỏi ấy vang lên trong căn phòng trắng lạnh, nơi Beomgyu vừa tỉnh dậy sau vụ tai nạn kinh hoàng. Nhưng điều khiến Taehyun sụp đổ không phải là những vết thương trên cơ thể cậu, mà là ánh mắt ngây thơ của một đứa trẻ năm tuổi trong thân xác người con trai mà cậu yêu thương.Liệu một người còn nhớ, một người đã quên, có thể yêu lại từ nơi bắt đầu?Hay ký ức - như những cơn mưa, chỉ đến rồi tan, để lại người đứng sau ướt lạnh trong cô đơn?…
Tên gốc: 《等狐狸的猫》/ Mèo Đợi CáoTác giả: 小绿sofafa_Pairing: Han Taesan x Park Sungho Tình trạng: Hoàn thành📍Lưu ý- Không gán ghép lên người thật- Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, dịch với mục đích phi thương mại- Độ chính xác của bản dịch chỉ 60-70%- Không mang ra ngoài!Link: https://weibo.com/7313239553/5170836988233873…
**Gió vắt ngang vai, sương đẫm áo,Biên chiều mờ nhạt bóng hình ai.Ải sâu chặn lối, đường không ngỏ,Thổi rớt tàn canh giữa sớm mai.Mòn dặm chưa quên câu hẹn cũ,Chân vui bụi lộ, gió đưa hoài.Kẻ đi giữa chặt niềm riêng ấy,Đợi một mùa yên về với ai.**...**Lá úa theo mùa, nghiêng trước ngõ,Ở lại thu xưa chẳng nói lời.Quê cũ mây trôi hoài lặng lẽ,Rơi đây sân vắng chỉ bóng thôi.Trúng ánh trăng khuya lòng chẳng vững,Giấc còn tha thiết mộng xa xôi.Mơ người biên ải mòn hơi thởNgười chẳng hay đâu... là nhớ rồi.**…
Sân trường ngập trong tiếng reo hò và màu trắng tinh khôi của đồng phục. Ngày khai giảng đầu tiên của cấp Hai.Thanh Nam, một cậu bé lớp 6 rụt rè với chiếc cặp sách mới tinh, đang loay hoay tìm kiếm vị trí xếp hàng của lớp mình giữa hàng trăm gương mặt xa lạ.Đó là lúc cậu ngước nhìn lên bục vinh danh.Cô đang đứng ở đó, cùng với các anh chị học sinh tiêu biểu. Cô là Nhã Văn, học sinh lớp 7.Cô không cần phải làm bất cứ điều gì đặc biệt. Chỉ là, khi cô hơi nghiêng đầu mỉm cười với cô giáo chủ nhiệm, ánh nắng mùa thu hắt lên mái tóc dài ngang vai, tạo thành một vầng sáng dịu dàng. Nụ cười của cô điềm tĩnh, ấm áp, khiến mọi sự ồn ào xung quanh dường như đều lắng xuống.Thanh Nam đứng sững lại sau lưng một bạn nam cao lớn. Tim cậu đập thình thịch, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc đến khó tả. Giữa hàng trăm khuôn mặt học trò mới và cũ, cậu chỉ nhìn thấy duy nhất cô.Cậu bé lớp 6 ngây thơ ấy không hề biết, khoảnh khắc định mệnh trong ngày khai giảng này sẽ mở đầu cho ba năm yêu thầm lặng lẽ và kiên trì…
Linh × Đức…
Khó khăn lắm mới moi được bộ ngọt, mấy cô gặm tự nhiên 🎉🎉🎉…