"Tình yêu hoa anh túc "-fanfiction
Đây là truyện ABO , Nhậm Bình Sinh-alpha, Giang Uyển Thư -omega…
Đây là truyện ABO , Nhậm Bình Sinh-alpha, Giang Uyển Thư -omega…
Một chữ thôi: Xàm -.-…
Thiếu gia Đào không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ Hứa Kiều Ân giận mình.…
Thể loại: Ngôn Tình, Thanh Xuân Vườn Trường, Hiện ĐạiTác Giả: Muốn Ăn KẹoTình trạng sáng tác: Đang trong quá trình updateNhân vật chính: Nguyễn Lê Duy Anh & Trần Phương Linh____________Vì đây là truyện đầu tay nên có một sỗ lỗi sai dù nhỏ hay lớn, nên hi vọng các độc giả có thể hoan hỉ đón nhận "Dấu Yêu".Truyện dựa trên mối tình ở hiện thực của tác giả, tuy nhiên đã có cải biên một số chi tiết.Cảm ơn quý bạn đọc vì đã chọn "Dấu Yêu"(*≧∀≦*)…
Trong một ngày đẹp tươi nắng hồng của cái tuổi 18 dở hơi, tui một con người chềnh ềnh ra sắp thi đại học đến đít mà vẫn ì ạch từng ngày, nhưng có nhiều thứ khó hiểu với đời nên phải viết lên đây cho bớt sầu :D Và thỉnh thoảng cũng show art của tui nữa :D prr nột cách trá hình nên ai qua đây cũng thông cảm ;-; Tui thì chỉ edit cho vui nên ko có tay nghề tay nghiếc gì đâu =))))) cho nên ai ko thích art tui thì đừng buông mấy lời đau lòng nha ;-;…
Hay thì đọc không hay thì thôi!Sẽ ra sao nếu người tôi thích là một thằng nhóc bí ẩn mà tôi chưa từng được chiêm ngưỡng khuôn mặt một lần nào nhỉ?"Ê! Bố mày thích mày. Giờ sao?""Bố láo bố lếu. Mày câm. Bố mày mới là đứa phải tỏ tình mày trước"…
Bạn thử nghĩ xem một anh chàng lạnh lùng, kiêu ngạo làm sao có thể yêu thương xem một cô gái nhà nghèo như mạng sống của mình. Nó chỉ là một cô gái nhà nghèo không phải cao sang như bao tiểu thư nhà giàu khác. Nó ghét sự yếu đuối vì nó nghĩ khi gặp khó khăn yếu đuối mang lại cho ta được gì. Yếu đuối giúp ta vượt qua khó khăn ư? Không nó là một việc hoàn toàn vô nghĩa. Mặc dù nó ghét nhưng vẫn không thay đổi được gì, bản chất của nó là một vị tiểu tiểu thư yếu đuối. Nó vẫn cần một người xoa đầu nó, ôm nó vào lòng mỗi khi nó buồn. Cho nó cảm nhận được hơi ấm và cảm giác yên bình khi ở cạnh người đó.Vậy ai sẽ là người ở bên cạnh nó đây?Mong các bạn vui vẻ chấp nhận truyện của mình^^…
Tại trường THPT XXX nào đó, trên hành lang tầng 3, 1 nữ sinh chạy thục mạng và phanh gấp trước cửa phòng cuối cùng. Hôm nay cô phải đi thi nhưng lại dậy muộn, lo lắng đến không kịp giờ đã dọa đông kiến thức trong đầu bay đi 1 nửa. Dù trong lòng lệ tuôn rơi nhưng cô vẫn phải anh dũng bước vào.Ngày hôm đó thanh xuân của cô xuất hiện 1 người, người làm thay đổi cả quãng đường đời tẻ nhạt của cô.…
Một cuộc gặp định mệnh, một biên kịch " tắc đài" cảm xúc, một bác sĩ với vẻ ngoài " ngàn năm như một", một cặp oan gia ngõ hẹp, chuyện yêu đương là chuyện hoang đường... Thế nhưng tưởng không yêu ai ngờ yêu không tưởng.... Hai thái cực đối lập, cô gái " bức tường thép" của phòng biên tập và chàng trai " cánh hoa xuân" của khoa tim mạch thế mà lại yêu nhau, kéo theo những rắc rối và những chuyện dở khóc dở cười.Song cho dù đời có ra sao chỉ cần yêu nhau là chấp hết!!!…
Chap đầu đã giới thiệu !!FIC ĐẦU TAY NÊN CÓ SAI SÓT THÌ XIN HÃY BỎ QUA !!!CẢM ƠN ĐÃ XEM 😘😘…
"Một câu truyện xoay quanh cuộc sống của tôi. Nó giống như một quyển nhật kí bí mật, sẽ được các bạn khám phá." _____Mun_____…
**MÃI MÃI LÀ BAO XA** Bảy năm trước, An Vy đã lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Minh Dương rời đi, mang theo cả thanh xuân và những rung động đầu đời của cô. Bảy năm sau, trong một quán cà phê nhỏ, ánh mắt họ lại chạm nhau-vẫn là anh, vẫn nụ cười dịu dàng ấy, nhưng khoảng cách giữa họ giờ đây còn xa hơn cả đại dương. Năm lớp 10, Vy mất cha, cô buộc phải chuyển trường, buộc phải học cách làm quen với một thế giới không còn điểm tựa. Minh Dương-lớp trưởng lạnh lùng, con nhà giàu, xa cách với tất cả-bỗng trở thành người duy nhất kéo cô ra khỏi những ngày tháng cô độc. Nhưng khi tình cảm vừa chớm nở, anh lại ra đi không một lời từ biệt. Là vô tình hay cố ý mà số phận lại sắp đặt cho họ gặp lại? Là tiếp tục hay buông tay khi quá khứ vẫn còn những điều chưa kịp nói? Một câu chuyện về tình yêu dang dở, về những con người từng đánh mất nhau giữa tuổi trẻ và thời gian... Liệu có ai thực sự chờ đợi được một người suốt những năm tháng dài đằng đẵng?…
"20cm, vừa đủ để dựa vai anh. 20cm, vừa đủ để em nép vào người anh. 20cm là vừa đủ, không phải 19cm hay 21cm. Vì nếu không phải anh, thì chẳng ai là vừa đủ. Em yêu anh, chàng trai hơn em 20cm."Thể loại: lãng mạn, thanh xuân vườn trường, HECouple: Đặng Bảo Ngân x Vũ Quang HuyTruyện này là truyện teen, có thể có 1 vài chỗ hư cấu, và viết theo tâm trạng, lịch đăng có thể không ổn định lắm. Nhưng Rye sẽ cố gắng đăng đều.ĐÂY LÀ TRUYỆN MÌNH TỰ NGHĨ TỰ VIẾT, CẢM PHIỀN CÁC BẠN KHÔNG MANG REUP KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA MÌNH (tuy là % xảy ra vô cùng thấp, nhưng mà kệ, ảo một tí chắc không sao -.-)Mong mọi người ủng hộ.Yêu thương yêu thương yêu thươngĐiều quan trọng phải nói 3 lần <3…
truyện này thì cái kiểu nó giống như "ngôi làng cổ mộ "ấy ,tại thấy lụy bộ chuyện đó quá nên làm cái này ><…
Rồi đến một ngày, bọn trẻ lóc chóc hô biến thành một người lớn chững chạc, biết nếm mùi vị của thất bại và lại đứng lên bước tiếp trên con đường nó đã chọn. Ở thành phố rộng lớn này, dường như đang kéo dài khoảng cách của những đứa trẻ ở làng Đèn Xích thuở ấy dần trở thành người dưng nước lã. Chẳng lẽ khi trưởng thành, mỗi người đều sẽ thay đổi hết sao? Tôi cóc quan tâm điều đó, tôi chỉ biết rằng năm đứa trẻ ngày xưa vẫn yêu thương và quý mến nhau lắm!Cái Dòm tựa đầu lên vai tôi, lọn tóc nhỏ của nó cứ trượt nhẹ qua cổ tôi, cảm giác vừa nhột nhột mà lại thích thích. Đám lá rụng cứ chơi đùa với từng đợt gió..."Xào xạt, xào xạt"Mùi hương tóc của Dòm làm tôi rung động, muốn nói lắm nhưng môi miệng cứ mím thật chặt lại...Dòm ơi, mày biết nhỏ Cúc Hương mến mày lắm không?…
Hoàng Gia Nhi thầm thích Đặng Ngọc Huy lớp bên ngay từ lúc thấy cậu ta cười, vậy nên cô bắt đầu crush cậu ta, và ở lớp 10A6 ai cũng biết điều này…