đỏan văn vmin
một vài đỏan văn nho nhỏ về cặp đôi vmin đáng yêu.vui lòng các cậu đừng edit hay chuyển ver khi chưa có sự cho phép nhé .-vaniswtie-…
một vài đỏan văn nho nhỏ về cặp đôi vmin đáng yêu.vui lòng các cậu đừng edit hay chuyển ver khi chưa có sự cho phép nhé .-vaniswtie-…
Đây chỉ là những cảm xúc nhất thời của một người vừa rời xa mái trường cấp ba. Khi còn học tôi đã không biết trân trọng, không biết nó quý giá như thế. Bây gìơ dẫu thèm muốn quay lại lắm nhưng chỉ còn trong mơ, trong mỗi câu chuyện thôi. Cái giá của sự tự do chính là mất đi cảm giác an toàn, cảm giác được bao bọc, chở, che.…
viết cho một vì sao vẫn sáng.…
Tác giả: Nguyễn Phương Hà…
Khi còn trẻ, ta rất dễ yêu một ngườI. Từ ánh mắt, nụ cười, từ giọng nói hay vô tình chỉ là một lần chạm mặt. Nhiều khi bạn chẳng biết đó là thích hay yêu, chỉ cần biết được nhìn thấy người ấy mỗi ngày là đủ. '" Mỗi người đều phải trả giá cho cuộc sống mà mình đang sống. Đừng so sánh, đừng muộn phiền, cũng đừng trốn tránh khi mọi chuyện không như mong đợi, hay nuối tiếc quá nhiều về những chuyện đã qua. Hãy tự hỏi nếu thời gian quay trở về ngày ấy, liệu bạn có thay đổi lựa chọn của mình không, hay vẫn để mọi thứ vẹn nguyên như thế ? . Thể loại : Tản Văn. Truyện ngắn.. Tác giả : Gari. Thấy sách này hay quá nên mình up lên cho mọi người cùng đọc.…
Một ngôi trường bí ẩn đã có từ hơn 500 năm trước, nằm biệt lập trên biển, có chương trình giáo dục vào dạng khác lạ nhất thế giới, cứ từ 4 đến 6 năm một lần lại nhận học viên rồi đào tạo trong một khóa 4 năm và năm nay là năm có học sinh mới vào trường. Lứa học sinh mới vào trường đã được nhìn nhận là có rất nhiều tiềm năng. Và tiềm năng này là điều làm các giáo viên nên vui hay nên buồn ? Tiềm năng học tập hay gây họa ? Và....năm học cuối cùng......…
Truyện cutiii ko h+ nhen…
Đây là đoản văn, các bạn lưu ý trước khi đọc.Điều cấm kị:- Bôi nhọ danh dự tác giả.- Không bôi nhọ nội dung truyện, còn những lời góp ý thật lòng mình rất vui vẻ tiếp thu.…
Vừa mới đi vào xa lạ triều đại liền lập gia đình làm vợ cũng liền thôi; Vừa mới nhân thê tức làm mẹ người?! Được rồi, được rồi, này cũng có thể nhận-- chúng ta không làm công chúa bạch tuyết nàng mẹ kế là có thể. Nhưng là, của nàng “Bọn nhỏ” Có phải hay không tuổi có chút quá mức quá lớn?!Thượng có cha mẹ chồng, hạ có nữ nhân, cộng thêm một đám như hổ rình mồi thiếp thất, xem Hồng Thường một cái đến từ hiện đại nữ nhân, đại cổng lớn lý củi gạo du muối cuộc sống.…
Vốn là cô nhi của trung tâm phúc lợi xã hội , sau khi đủ mười tám thì Hải Ngọc quyết định không thi vào đại học một phần vì điều kiện kinh tế ,một phần cũng vì cô cũng muốn chăm sóc mấy đứa nhỏ của trung tâm . Vốn chỉ định gắn bó với mấy đứa nhỏ thôi nhưng vô tình được nhận một suất học nấu ăn tại Hà Nôi vất vả với việc học hành ban ngày ,ban đem còn tranh thủ phụ giúp các mẹ trong trung tâm chăm sóc lũ quỷ nghịch ngợm. Vất vả vài năm học nghề với chứng chỉ đầu bếp vốn sắp có được cuộc sống ổn định ai ngờ cô phát hiện bản thân bị ung thư gan , vất vả điều trị nhưng không thắng được mệnh trời ,trước khi mất cô chỉ mong kiếp sau có thể sinh vào một gia đình hạnh phúc không cần cha mẹ phải giàu có , không cần thân phận cao sang chỉ mong an nhiên cả đời .…
Đây là nhật kí của mình. mình muốn tâm sự những ưu tư vào đây....…
Nhân vật chính là bạch liên hoa không hơn không kém chỉ như vậy cho mọi người thấy cái giá của bạch liên hoa nó tốt số như thế nào…
đây là nhật ký. trong này chỉ có sự tiêu cực của người cậu chưa từng quen biết.…
Vô đọc đi mấy má, ai rảnh đâu mà kể.…
Câu chuyện ở Thường Châu của U23 Việt Nam qua tay tớ.Couple: Dũng1 Chinh, Dũng4 Trọng, Trường Phượng, Dụng Hậu, Kov Mạnh.Bạn nào không thích có thể lướt qua._changg_…
Nghị luận…
Cậu có từng mơ được chạm tới thiên không bao giờ chưa?Trước đây, tớ là một bông hoa dại, lẩn trong đám cỏ chưa từng dám vươn cao, tớ từng nghĩ mình sẽ tạm bợ như vậy cả đời.Nhưng có một ngày, tớ trông thấy mây, cậu ấy ở tít trên khung trời xanh thẳm, cậu ấy rực rỡ đến mức làm tớ chói mắt, nhưng cũng làm tớ mê đắm...Từ đó, cuộc đời tớ chỉ xoay quanh cậu ấy, tớ nhìn cậu ấy vụt bay, nhìn cậu ấy tự do, nhìn cậu ấy tỏa sáng, tớ ước rằng mình có được đôi cánh, để bay lên thiên không xa ấy, đến gần cậu ấy hơn một bước.Nhưng thiên không xa quá, mà tớ thì quá nhỏ bé, tớ muốn đợi gió đến, để gió mang tớ bay cao.Nhưng phận số mong manh, tớ không đợi được gió đến, cũng chẳng đợi được ngày chạm vào thiên không tớ mơ ước...(Đây là góc nhỏ tớ lưu giữ những đoạn tản văn nho nhỏ mà tớ ngẫu hứng viết nên, hoan nghênh đến chơi :3)…