Miniham/ My Sweetiee
-"Bỏ tay ra eo anh 3 giây là em mất cọng tóc nào hả Kang Minhee?"_Wonjin-"Không sợ mất cọng tóc nào cả, chỉ sợ mất anh thôi"_Minhee…
-"Bỏ tay ra eo anh 3 giây là em mất cọng tóc nào hả Kang Minhee?"_Wonjin-"Không sợ mất cọng tóc nào cả, chỉ sợ mất anh thôi"_Minhee…
Tuyển tập những drabble siêu ngắn siêu nhắn của JunSeob :3…
Sen năm nay bốn tuổi rưỡi, người hầu thứ mười tám của gia đình họ Hoàng.Thực ra cô có tên, một cái tên rất hay, Trương Ngọc Uyển Nhi, nhưng biết làm sao, cậu chủ thích gọi cô là Sen, thì cô là Sen thôi.Từ lúc biết nhận thức, cô đã được đào tạo, cậu chủ là số một, cậu sống cô sống, cậu chết cô chết, cậu đi đâu, cô phải đi đó…nói chung, cậu chính là bầu trời của cô!-“Sen, Sen!”-“Dạ, cậu chủ gọi em ạ, có em!”-“Đi xem phim với tao”-“Phim gì ạ?”-“Mày còn phải hỏi? Đấm cho một trận bây giờ!”Cậu chủ thích nhất là xem phim kiếm hiệp Trung Quốc, mà cô lại thích xem búp bê Barbie, nhưng biết làm sao, thân phận người ở, cô ngoan ngoãn:-“DẠ!”*** Từ thuở còn bé, cô đã bị câu chủ bắt nạt mọi lúc mọi nơi. Nhưng mãi về sau, mọi chuyện lại đi theo chiều hướng mới, Đại Thiếu Gia Em Lạy Cậu! là tựa truyện teen hứa hẹn đầy thú vị và lôi cuốn.Truyện có cái kết rất thuyết phục và bất ngờ, cùng đón xem chuyện tình chủ tớ ly kỳ này nhé…
"Cause you're a part of me so you can find me in the space between"Sau tất cả, chúng ta vẫn tổn thương nhiều nhất!…
Đọc đii rồii biết ~ * nháy mắt * =)))))))…
Em không tin vào phép màu cho đến khi ngôi sao băng kia vụt sáng. Vốn dĩ chẳng thể nhìn thấy lại vô tình nguyện ước trong nước mắt tuyệt vọng...Kì tích không bao giờ xuất hiện hai lần và em may mắn được là lần duy nhất ấy. Thế nhưng tự hỏi định mệnh này nên vui mừng hạnh phúc hay phải khóc than vì phép màu nghiệt ngã, cho em ánh sáng lại kèm theo chuỗi dài đau khổ...Lần đầu tiên đón nhận ánh sáng, thế giới trước mặt em là Yong Junhyung. Anh chính là đôi mắt...…
Xin chào ~ lâu quá rồi không gặp Đã từng có một chị author reup cái bản này rồi nhưng mà có chút vấn đề nên là xóa đi. Mình muốn viết lại để gợi lại kỉ niệm 1 thời thanh xuân của JunYosae thôi :))) chứ không vì câu view gì cảNếu các bạn thích thì đọc, không thì xin đi ra trong im lặng nhé 😊…
Một tờ giấy hôn ước, vốn chỉ là công cụ để trả thù, nhưng đùa quá hóa thật, Yang Yoseob có một loại cảm giác bị bán! "Yong tiên sinh, hiệp ước không phải là nói như thế này! Chúng ta không phải thực sự kết hôn!" Cậu run run lùi về phía sau, hơi vã mồ hôi nhẫn nại, xin hắn chứng thực. Yong Junhyung thản nhiên đáp lại: "Chuyện đã có hiệu lực, đừng tưởng rằng có thể xoay chuyển. Nói tôi biết cậu muốn như thế nào?" Yang Yoseob ngây ra, cảm thấy chua xót, cậu có chút sợ hãi nhìn hắn, nhỏ giọng nói: "Vậy ly hôn..." Hắn khẽ cười một tiếng, rất nhanh đã im bặt, đứng dậy đến gần cậu, cúi đầu nói nhỏ: "Mang thai con của tôi, giấu tôi, ly hôn tôi? Yang Yoseob, tôi nên nói cậu xuẩn hay là cậu ngốc đây?" Một tiếng sấm sét, cậu suýt nữa ngã xuống từ trong tay hắn. Hắn vẫn biết rồi!…
Yêu yêu hận hận... Không cùng một thế giới thì sao chứ? Tình yêu... là hai trái tim hòa làm một nhịp đập, chứ không phải súng đạn và còng tay cho vào cùng một chỗ. Thuốc súng và bản án... liệu còn chừa lại yêu thương cho hai con người?…