Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
2,242 Truyện
Hoa Quỳnh Không Nở Giữa Ban Trưa

Hoa Quỳnh Không Nở Giữa Ban Trưa

0 0 1

Thế gian này vốn mắc chứng "ám ảnh ánh sáng".Chúng ta lớn lên với một bản đồ định sẵn: Phải rực rỡ dưới nắng gắt, phải thành danh giữa ban trưa, và phải phơi bày mọi nỗ lực của mình dưới cái nhìn của đám đông để được công nhận. "Ban trưa" trở thành một thứ định kiến tàn nhẫn, nơi người ta đo giá trị của một mầm xanh bằng việc nó có kịp ra hoa trước khi mặt trời lặn hay không.Nhưng, nếu tất cả đều là hướng dương, thì ai sẽ gánh vác cái phần thanh cao của bóng tối?Tôi chọn hình tượng Hoa Quỳnh không phải để ru ngủ những kẻ lười biếng, mà để minh oan cho những nỗ lực thầm lặng. Quỳnh không nở giữa ban trưa không phải vì nó sợ nắng, mà vì nó khước từ sự tầm thường của việc hòa tan vào đám đông. Nó dành cả một vòng đời để tích lũy nhựa sống trong hình hài của những phiến lá xù xì, để rồi chỉ bung tỏa khi cả nhân gian đã chìm vào tĩnh lặng. Đó là một thứ nỗ lực mang tính bản lĩnh: Nỗ lực để chờ đợi.Hãy nhớ, vị thần của thời gian không công bằng với tất cả theo kiểu chia đều phút giây, mà ông ấy công bằng bằng cách ban cho mỗi sinh linh một "Múi giờ" định mệnh riêng biệt. Bạn không cần phải nở rộ khi mặt trời đang gắt gỏng nhất. Bạn chỉ cần đủ sâu sắc để khi thời điểm của bạn đến, hương thơm của bạn có thể xuyên thấu cả màn đêm.Nở muộn cũng được, miễn là rực rỡ bằng chính nhựa sống của riêng mình.…

𝕯𝖊𝖘 𝕰́𝖙𝖎𝖓𝖈𝖊𝖑𝖑𝖊𝖘

𝕯𝖊𝖘 𝕰́𝖙𝖎𝖓𝖈𝖊𝖑𝖑𝖊𝖘

129 4 9

[Murderous Relationship ; Abused Victim and Sataniste]Tịnh Kỳ thút thít suốt phần này. Không phải vì đau đớn hay khó chịu, cô chỉ đơn giản là hạnh phúc và xúc động đến mức không kìm được. Và cô ấy thực sự xinh đẹp, ngay cả khi mái tóc đen buông xuống vai để lộ đôi vai gầy hay tấm lưng trần đầy vết bầm tím và dấu hôn. Hoặc những khi đường cong của cô chạm vào nhịp điệu của hắn. Hay tiếng rên rỉ như mật rót vào tai ."Em yêu anh..."Cô gần như thì thầm, với đôi mắt đầy nước mắt và tình yêu, khi tay hắn ta lướt dọc theo những đường cong của cô, và cơ thể họ không còn chỉ hòa làm một bằng thể xácBắc Dương sững người một lúc khi nghe những lời đó phát ra từ miệng cô. Yêu? Cô ấy yêu hắn? Điều đó không thể xảy ra được. Hắn ta là một kẻ giết người, người ta chỉ nên sợ hắn. Nhưng cô không sợ hắn ta sao? Cô cũng không coi hắn là một con quái vật. Vậy cô coi Bắc Dương là gì?"Nói lại đi..."Bắc Dương hỏi, như thể sợ mình chỉ tưởng tượng ra điều đó. Nhưng hắn đã nghe chính xác, cô nói những lời đó một cách rõ ràng, gần như thì thầm với hắn."Em yêu anh".........................22 tháng chạp 1980Thị trấn nhỏ này thích buôn chuyện về những điều ngớ ngẩn. Một trong số những câu chuyện được người dân kể từ năm này qua năm khác là về người đàn ông thờ quỷ dữ sống ở căn nhà nhỏ ven bìa rừng.Khi cô ấy bắt gặp người đàn ông trong lời đồn. Nhìn chằm chằm vào cô ta. Với con dao rựa loé lên ánh sáng lạnh trong tay. Sâu trong rừng, biệt lập. Một phần trong Tịnh Kì bắt đầu tin vào những gì người dân truyền…