Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chàng 1 thái tử mang khí chất thế vương nhưng lại rất thích du ngoạn. Lạnh lùng như băng khí thế bức người đó chính là Hoàng Anh Thiên Yết hoàng đế tương laiNàng 1 cô nương xinh đẹp, dịu dàng như ánh sao sáng. Nàng cũng lạnh lùng không kém Thiên Yết . Một ngày không ai hỏi nàng cũng không có nói chuyện a. Đó là thiên kim nhà họ Trịnh . Trịnh Xử NữHai tảng băng níu gặp nhau. Va phải nhau!! Liệu nó sẽ rời khỏi nhau?? Hay dính lấy nha không rời đây !!??…
Summary: ""Nếu ai khiến ngươi muốn khóc, hãy khiến họ chết trước khi nước mắt kịp rơi."Lần đầu nghe câu nói đó, Judal chưa hiểu.Lần thứ hai, cậu nghe thấy nó khi đang nằm dưới sàn đá, máu rỉ từ đầu gối vì không kịp né roi của Gyokuen.Lần thứ ba, cậu nói lại chính câu đó, mảnh băng sắc nhọn đâm xuyên trái tim của những kẻ phản bội mà Al-thamen mang đến"Tags: noncp, abuse, ooc, drabbleWrite by me ^^…
Tống chủ đao kiếm loạn vũ Samonji cũng là đại lãotác giả: Cao bất cao hưngvăn án: Sayo Samonji căn cứ Saigyou Houshi pháp sư thơ ca mà mệnh danh . ...... nhưng là , sẽ bị chú ý không phải là từ loại này phong nhã xinh đẹp lý do . mà là bởi vì tràn đầy máu cùng oán niệm báo thù kịch .nội dung ngọn ký : ngọt văn xuyên sách tìm tòi mấu chốt chữ : nhân vật chính : Sayo Samonji ┃ phối giác : Samonji , awataguchi , ba con , trường thuyền , hổ triệt chờ ┃ kỳ tha : đao kiếm loạn vũ…
Tóm tắt: Cuộc đời của Vongola Primo là một câu chuyện rất dài...Lưu ý: Fic chỉ được đăng ở tài khoản Wattpad này, nhà chính WordPress và AO3 ghi trong hồ sơ.…
Tôi chết, họ chết. Tôi đã sống, họ đã sống. Chúng tôi đã gửi qua một thế giới khác cùng nhau. Chúng ta chính là chúng ta, nhưng không bao giờ giống nhau.(ALL27)(CẬP NHẬT SLOW)Tôi không sở hữu KATEKYO HITMAN REBORN, AMANO AKIRA làm!…
Bộ này tình cờ sốp thấy thui. Cũng khá ít người viết hay edit về những bộ ngôn của KHR nên sốp vừa làm vừa đọc. Sốp cũng chưa đọc xong nên không biết tóm tắt như thế nào. Nhân vật chính: Hakujou Mori x Yamamoto Takeshi…
Thể loại: Oneshot, fanfic Dị Khôn, nhẹ nhàng, nhất thụ đa công hay tự công tự thụ tùy cảm nhận mỗi người, ôn nhu x bệnh kiều x ngây thơ đáng yêu.Nhân vật: Vương Tử Dị, Thái Từ Khôn, cậu ta.Tác giả: Mạc Mạc.Lưu ý:- Nhân vật trong truyện không tồn tại ngoài đời thực. Họ tồn tại ở một thế giới song song với chúng ta.- Fanfic tự sáng tác, vui lòng không chuyển ver hay copy dưới mọi hình thức. Hãy tôn trọng công sức của người khác.…
"hôm nay là ngày thứ 88 tôi phát hiện ra mình thích cậu.tôi đã quyết định học piano vì trông thấy cậu kéo violin ở lễ hội trường năm ấy.""kwon ohyul, piano có 88 phím đàn."________- ooc, lowercase, nhân vật thuộc về chính họ.…
Lịch đăng truyện là vào Chủ Nhật hàng tuần. Thời gian đầu được nghỉ nên mình sẽ chăm chỉ đăng nhiều chút, về sau vì bận ôn thi nên mình sẽ cố gắng sắp xếp thời gian. Lưu ý : mình biết mình cũng chẳng phải nổi tiếng gì, nhưng mình thấy dạo này trên Wattpad có nhiều trường hợp ăn cắp truyện không ghi nguồn rồi tự nhận là của mình. Đối với truyện của mình, giả cho có ai lấy thì mong ghi nguồn ra ạ. Xin cám ơn, yêu các cậu support cho truyện của mình nhắm nhắm!!!!…
_ Bảo Vệ Bình Minh _"Quản Gia" Hoàn Hảo Của Gia Chủ Gia Tộc Vongola Đời Thứ 9. "Thầy" dạy đầu tiên của Gia chủ gia tộc Vongola đời thứ 10."Ma long" lãnh khốc mà tham lam."Mẫu vật" sống di động."Đứa trẻ" dùng cả đời để chữa lành tuổi thơ.…
Yukimura Soiichi trước kia chỉ là một học sinh bình thường, ngoại trừ việc có thể nhìn thấy một đống lớn sinh vật kỳ kỳ quái quái.Cho tới một ngày lớp của hắn cũng có một học sinh chuyển trường có thể nhìn thấy yêu quái.Tuy rằng điều có mắt Âm Dương, nhưng sao mà....Cái cậu Natsume kia may mắn vậy? Bọn yêu quái quanh Kanagawa thân thiện vậy mà....Rồi từ ngày làm quen với hai bạn học lạ mặt, cuộc đời của hắn ngày càng đặc sắc.…
Sẽ ra sao nếu như Haruaki có một người em gái???Truyện viết như chơi đá, tác giả cũng đếch biết mình đang viết cái qq gì luôn^^Mô tả không liên quan nhiều lắm đến chính truyệnCó sét hay không thì chịu=)_____________Có bao giờ mọi người thắc mắc không. Tại sao lại có thể thốt ra một tiếng "yêu" và "thích" một cách nhẹ nhàng vậy, giống như chưa từng thật lòng, hay vì nói thật lòng thì mệt quá?Mệt phải chịu trách nhiệm cho cảm xúc của mình, mệt phải ở lại khi hết rung động, nên người ta chọn cách nói cho xong?Hay...quá hèn nhát để nói câu "Tôi thương em"?Lời "yêu" ấy mà, nói thì dễ lắm. Nhưng đâu mấy ai thật lòng? Có những câu yêu được nói ra lúc không buồn nghĩ tới ngày mai, có những chữ thích chỉ tồn tại cho đủ một buổi tối bớt cô đơn. Nói xong là thôi, quay lưng nhanh hơn cả lúc bắt đầu. Buồn nhất là có những người nghe chữ ấy bằng cả trái tim, còn người nói thì chỉ dùng môi. Một bên tin, một bên quen miệng.Nhưng...có mấy người nói được từ "thương"? Thương từ tận đáy lòng, bằng cả sinh mệnh, linh hồn của bản thân?Thương là khi vẫn ở lại lúc mọi thứ xấu xí nhất, khi đối phương chẳng còn gì đáng để rung động, chỉ còn lại những mệt mỏi, im lặng và góc khuất khó chạm.Thương là chọn người đó, không phải vì họ làm tim mình đập nhanh, mà vì nghĩ tới việc rời đi còn đau hơn ở lại.Người ta ít nói thương vì thương đồng nghĩa với gánh. Gánh cảm xúc, gánh tổn thương, gánh cả những ngày không còn vui. Mà mấy ai đủ rảnh lòng để mang theo sinh mệnh của người khác bên mình?…