Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,387 Truyện
Dù chỉ là tưởng tượng để em bớt đau....
ManSun || THE KEPT

ManSun || THE KEPT

773 131 6

The Kept nghĩa là: "Kẻ được giữ lại giữa muôn vàn đổ vỡ, được ánh sáng âm thầm che chở khi số mệnh lẽ ra đã buông tay."---Em lớn lên cùng tiếng gõ của đêm,Những linh hồn gọi tên mình như món nợ cũ.Tuổi hai mươi hai chưa kịp thành hình dáng,Đã học cách thở khẽ giữa cửa u minh.Có người đứng đó, không xua tan bóng tối,Chỉ lặng im khi bóng tối tràn về.Giữa khoảnh khắc mọi thứ đều vụt mất,Bàn tay ấy vẫn nắm lấy không buông.Không phép nhiệm màu níu chân số phận,Chỉ có một người chọn đứng rất lâu.Giữa muôn kiếp sống từng rơi vào ngõ tối,Em còn ở lại nhờ nắm lấy một bàn tay.---"Phật nói rằng kiếp trước phải ngoái lại nhìn nhau 500 lần mới đổi lấy được một lần gặp gỡ cho kiếp này, vậy cho hỏi. Phải ngoái đầu lại bao nhiêu lần, bao nhiêu kiếp để được bên nhau đến quãng đời còn lại?"---❗️Truyện chỉ là tưởng tượng của tác giả, không có thật, hư cấu, nghỉ gì viết đó, không cổ phí cho bất cứ hành động tiêu cực nào. Nhắc lại, mọi tình tiết trong truyện chỉ là tưởng tượng của tác giả và hoàn toàn không có thật, vui lòng không gán ghép ra ngoài đời thực, Cảm Ơn.…

 [Hàn ngu] Rực rỡ bên trong tám chữ

[Hàn ngu] Rực rỡ bên trong tám chữ

586 6 3

Tác giả: Lộc miểu miểuVăn án"Nếu ngươi kiên trì tiếp tục đi nội bát tự bước, ta liền đánh ngươi túi đến tỷ tỷ nơi đó." Jung Soo Jung cắn kẹo que, mí mắt nâng nâng, "Ta nhớ rõ ngươi đi là trung nhị lộ tuyến đúng hay không maknae."Sáng lạn khuôn mặt tươi cười lập tức cứng đờ: "Unnie, ta đi rất khá, thật sự a...""Mộ ni a, nếu ngươi kiên trì muốn đưa cái này to lớn Lam Mập Mạp đưa Shinjuku bỏ, ta không muốn giúp ngươi lấy..." Trung Quốc đại tỷ xoa xoa trên trán hãn, "Hoặc là đem nó chuyển nhượng cấp...""Chính mình lấy chính mình lấy, ai cũng không có thể đem hai chúng ta tách ra." Khổng lồ Lam Mập Mạp bị nữ hài toàn bộ ôm lấy, trên đầu đích xác hình tròn phi hành khí bị Trịnh nhị mao lột xuống đến chơi.Ryu Won Hee, năm 1995 cuối năm sinh ra, cường đại thích ứng năng lực các loại đả kích 【? 】, lớn nhất lạc thú là phản kháng 【? 】. Có phúc hắc xem thường trúc mã một , còn có đồng chúc tính thanh mai một viên, các loại cường đại tiền bối.Nhắc lại một lần, ta thật sự không đi nội bát tự thực nhiều năm! ! 【 Sica tiền bối còn tại đi ngoại bát, hiang~】Nội dung nhãn: Hàn tiêu khiển thanh mai trúc mã tình hữu độc chung giới giải tríTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Ryu Won Hee ┃ phối hợp diễn: Ngốc nón toàn gia; trong vòng những người khác ┃ cái khác: Xin chớ tích cực, hết thảy chỉ vì bác quân cười.==================…

Bài ca mùi lá sả - Tình Gái - Thuần Việt - Chiến Tranh

Bài ca mùi lá sả - Tình Gái - Thuần Việt - Chiến Tranh

8 0 4

Giữa những năm tháng đường Trường Sơn oằn mình dưới làn bom đạn, có một câu chuyện chưa từng được ghi vào sử sách, chỉ âm thầm vang vọng trong những hốc núi hang đá mịt mù khói súng. Đó là câu chuyện về Nhật và Hạ - hai cái tên ngỡ như một định mệnh không thể tách rời, nhưng cũng là một nỗi đau không thể hàn gắn.​Nhật là nữ quân y, là "mặt trời" duy nhất rọi sáng trạm phẫu thuật dã chiến lạnh lẽo. Cô mang theo mùi hương của lá sả rừng nồng nàn, là đôi bàn tay dịu dàng cứu rỗi biết bao sinh mạng. Còn Hạ là cô gái thanh niên xung phong mang tâm hồn nghệ sĩ, người sống để "cháy" rực rỡ như một mùa hè dưới ánh dương của Nhật. Với Hạ, Nhật không chỉ là đồng chí, mà còn là lý do duy nhất để cô tồn tại giữa thực tại khắc nghiệt. Cô yêu Nhật bằng một tình yêu câm lặng, chỉ dám gửi gắm vào những nốt nhạc viết vội trong sổ tay, mượn danh nghĩa "viết hộ tâm tư" để được giãi bày lòng mình.​Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có những cơn sốt rét rừng nghiệt ngã. Khi căn bệnh cướp đi mái tóc xanh và để lại làn da vàng vọt, Hạ bắt đầu thu mình vào bóng tối. Cô tự ti, trốn chạy ánh nhìn của Nhật vì sợ rằng "mặt trời" sẽ thấy một "mùa hè" đã tàn tạ, héo úa. Cô thà để tình yêu chết đi trong im lặng còn hơn để người mình tôn thờ phải nhìn thấy sự thảm hại của bản thân.​"Bài ca mùi lá sả" là bản nhạc dở dang của một lời hứa "hát cho nhau nghe cả đời". Là sự đối lập xót xa giữa lý tưởng lớn lao của dân tộc và những "tâm tư người thường" đầy yếu mềm. Khi tiếng bom lặng đi…

Trái tim của tuyết

Trái tim của tuyết

92,812 5,589 143

Sakura - người con gái mang cái tên của 1 loài hoa tuyệt đẹp, tính cách của cô cũng như cái tên Sakura: hồn nhiên, trong sáng, hiền lành, tốt bụng. Cho đến 1 hôm biến cố gia đình xảy ra cướp đi sự trong sáng, hồn nhiên của cô biến trái tim nồng ấm tràn đầy yêu thương thành trái tim chứa đựng sự thù hận. Cô may mắn trốn thoát khỏi những kẻ sát hại gia đình mình, Sakura lại gặp phải 1 người phụ nữ vô cùng căm ghét cô đánh đập hành hạ dã man vứt cô dưới gốc cây của ba mình. Ông trời có mắt cho tổng giám đốc Li Syaoran trên đường đi công tác về bắt gặp Sakura và mang cô về nhà, giúp cô lên kế hoạch trả thù những kẻ sát hại gia đình cô. Syaoran là đại thiếu gia lạnh lùng của nhà họ Li, cũng là bang chủ khát máu của bang Hắc Long - 1 tổ chức xã hội đen có thế lực nhất thế giới ngầm. 1 câu chuyện tình yêu đầy sóng gió bắt đầu từ đó....…

lắng? [ Kangjae][ABO]

lắng? [ Kangjae][ABO]

473 62 2

" Giáo sư, anh cưới rồi à?""ừm"Lời chúc phúc vừa đến nơi đầu lưỡi thì cổ họng em nghẹn lại chẳng thể thốt ra nữa, thay vào đó tuyến lệ em cảm nhận rõ vị cay cay dường như chỉ chờ mà trực trào tuôn ra. Tại sao vậy nhỉ? rõ ràng em đã luyện tập và chuẩn bị kỹ lưỡng cả một tuần trời kia mà. Sao mãi em chẳng thể buông bỏ tình cảm cho người này vậy? Sao em cảm thấy bản thân mình nhỏ nhen và ích kỷ quá khi mà chỉ luôn muốn giữ hắn cho riêng mình? Hôm nay là ngày vui của hắn kia mà.Em chẳng thể cản nổi trái tim của mình nữa rồi, nếu em còn ở lại đây nó sẽ trở nên vỡ vụn mất. Lời nói đến đầu môi chẳng thể thốt ra, em rời đi ngay khi định nói với hắn.Người con gái ấy lại đuổi theo em. Anh biết không cô ấy đã hỏi em rất nhiều. Dường như cùng chung một bầu tâm sự mà giãi bày ra. Nhưng không thể phủ nhận một điều cô ấy là người chiến thắng ." em yêu anh Kanghyuk à"Em chẳng thể đáp lại câu hỏi đó nữa rồi anh à, nước mắt em cứ trào ra mãi mà thôi, cô ấy vì thế mà cũng khóc. Em đã lau đi hai hàng lệ của cô ấy, tự an ủi bản thân, xin lỗi cô ấy và nói rằng hôm nay là ngày vui của hai người kia mà." Em xin lỗi nhé"Cô ấy chẳng hề trách cứ em mà mỉm cười, ôm chầm em vào lòng, đây đó trong tim em len lỏi sự ấm áp"" kíttttttt"Một tiếng phanh gấp đến chói tai, sau đó thì em chẳng còn thấy gì, phía trước là một khoảng không vô tận. Em nhớ bản thân đã đẩy được người anh yêu ra xa khỏi chiếc xe ấy, nhưng em thì không may như vậy....Em tỉnh dậy trên một chiếc giường cỡ lớn, em nhận ra mình thực sự đã xuyên v…