Duyên Định Hội Trưởng!
Tên truyện: Duyên định Học trưởng Tác giả: The Time Thể loại: ngôn tình, thanh xuân vườn trường, 1×1,.... Bối Vi An×Diệp Doãn ThiênSống thế nào là hoàn hảo?Một số nhiều người sẽ trả lời:" Sống như những cánh chim tự do trên bầu trời cao. Tự do uốn lượn. Tự do bay đến vùng đất mà đôi cánh nó hướng tới. "Một số nhiều người nữa sẽ trả lời:" Hoàn hảo chính là không ngừng đưa ra những điều lệ. Những thử thách, bắt buộc bản thân phải vượt qua. Phải đưa bản thân vượt mức giới hạn để luôn tiến tới mà không lùi lại" [....]Đến lượt Bối Vi An, mọi người lặng im như tờ.Cô nhếch môi cười nhẹ, đảo mắt nhìn quanh một lần, hắng giọng:" Sống hoàn hảo chính là.....có người yêu hoàn hảo"Một đạo không khí quỷ dị...Mọi người lại đồng loạt hướng về phía người nào đó...Anh híp mắt. Bày ra tư thế ngồi đúng chuẩn:" Ừ... Tôi giống cô ấy"Mọi người:[...] Ngược cẩu mà!!. Đây không phải là giờ chia li quyến luyến sau?? Biến thành giờ phát cẩu lương khi nào vậyẢnh lấy từ Top hinh anh dep.com…
Tôi Là Đạo Sĩ
Nguồn : Sưu Tầm ( Tác giả : A Sò (Nguyễn Diệp ))Mọi người có bao giờ tin có nghề đạo sĩ? Có lẽ thập kỉ trước thì các bạn còn tin chứ vào thời hiện đại này thì nghề đạo sĩ, thầy pháp thì toàn lừa đảo là chính! Cũng phải thôi vì giờ ai còn tin trừ ma diệt quỷ nữa!…
Sở Lưu Hương
Sở Lưu Hương là người chấn danh thiên hạ, trong giang hồ đầy rẫy những lời đồn về nhân vật này. Mẫu hình nhân vật này là một người đàn ông trong mơ tưởng của các phụ nữ, anh ta là đạo soái, đẹp trai, có tánh phong lưu, thích mạo hiểm, thích hưởng thụ, thích cấp thời hành lạc, không bị danh lợi bó buộc, chỉ làm những gì mình thích và không ai có thể cưỡng bức anh ta...Lý Tầm Hoan đã tìm quên vết thương đó trong men rượu nồng, trong những bóng dáng giai nhân, nhưng rượu nồng chỉ đốt cháy hai buồng phổi, huỷ diệt đi xác thân, và cuối cùng cũng mang theo vết thương ray rứt vào lòng đất lạnh.Bây giờ bên kia bờ thế giới, chẳng hiểu chàng đã quên được hay là chưa ? Rồi mười năm sau... Bao nhiêu là vật đổi sao dời, bao nhiêu là biến thiên dâu bể... Bao nhiêu là dĩ vãng trôi dần theo ký ức lãng quên... Nhưng tình yêu vẫn cứ là một vết loang không đậm cũng chẳng nhạt mà thời gian không làm sao gột rửa, mà mưa gió cuộc đời không thể xóa nhòa.Tiểu Phi ngồi nghiêng dựa lên mạn thuyền nhớ lại người bạn củ, chàng không khỏi ngậm ngùi thở dài... Chính chàng cũng mang phải vết thương ấy và chàng cũng đã tìm lãng quên bằng cách theo Lý Tầm Hoan ngao du khắp sơn cùng thủy tận, khắp thắng cảnh danh sơn. Liệu cuối cùng cái kết truyện sẽ sao, nhân vật này sẽ như thế nào nữa ???---> Cùng thảo luận truyện Sở Lưu Hương tại TRUYEN368.COM…
















