Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chào mừng đến với chung cư của Trấn Thành, nơi tụ tập của những con người bất ổn, nổi tiếng với slogan "không có drama đời không nể", nơi bình yên là xa xỉ, bình thường là bèo yếu gãy cái một và điên khùng là kỹ năng sống còn tất yếu.Vẫn lụy ATSH mùa 1, nên thứ này ra đời.Ra chap không cố định, có thể sẽ rất lâu.Lấy ý tưởng từ rất nhiều fic ATSH khác.…
Chờ đợi vì cái gì?------------------------Tác giả: Peu D'Amour- Truyện chỉ được viết và chỉ được đăng tải trên Wattpad.- Không mang đến chính chủ, truyện đầu tay nên hơi nhiều sạn (chưa beta).…
warning: textfic, lowercase, eabo, tất cả nhân vật đều có thật nhưng câu chuyện trong này không có thật, OOC, tục, Mercenary/ Mafia ver,..writer: thùy liễu…
Nguyễn Thái Sơn ( 21 tuổi ) , nhà cậu mần nghề buôn cá biển , quy mô lớn dữ lắm , nhân công nhiều vô kể . Ba má cậu tuy giàu nhưng sống chất phác , giản dị , không có kiểu khoe khoang . Xui sao lúc bầu Sơn đến tháng thứ 8 má cậu lúc đem cơm cho ba cậu có trượt chân té nên sinh non bởi vậy mà đó tới giờ trí tuệ của Sơn như đứa con nít . Nhưng bù lại Sơn khoẻ lắm nha , thân hình vạm vỡ tại đi khuân cá cho ba má nên là nhìn Sơn cường tráng lắm . Mấy đứa trẻ con trong xóm thích chơi với cậu lắm , người trong làng dòm cũng thấy thương tại cậu hiền dữ lắm .Trần Phong Hào ( 23 tuổi ) , anh là con của ông Tám làm nghề thủ công , đan lưới , đan võng là nhà anh làm hết . Bởi vậy ba anh cũng là mối làm ăn với nhà cậu . Tại mỗi lần tới lấy lưới hay đặt thêm hàng là ba dắt cậu theo , cậu thích anh lắm nên hôm nào cứ hễ vừa khuân xong mấy bao cá là cậu lại chạy sang nhà tìm anh chơi , không quên đem cho anh hôm thì cái bánh , hôm thì túi đỗ đen . Thấy cậu khờ khạo mà hiền lành đâm ra anh cũng thương , coi như đứa em trai…
Trai thẳng báo thủ phải lòng anh cảnh sát rồi, phải làm sao đây?Couple xém chính: Jsol X Nicky Truyện chỉ là hư cấu, vui lòng không toxic dưới mọi hình thức.…
Có những sai lầm không thể sửa chữa, có những người một khi buông tay là mãi mãi lạc mất nhau.Em đã từng yêu, từng lựa chọn, từng tin rằng mình sẽ hạnh phúc. Nhưng thời gian trôi qua, mọi thứ dần rạn nứt, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và những điều chẳng thể quay đầu.Đến khi nhận ra đâu mới là người luôn chờ đợi mình, em chỉ có thể bất lực đứng giữa một quãng đời hoang hoải, không còn cơ hội quay lại.Nhưng có đôi khi, số phận lại rộng lượng hơn một chút.Một lần cuối cùng, để yêu anh.…