Góc đồng cảm: Tâm tư những kẻ mang trong mình tình đơn phương
Một chút chia sẻ nho nhỏ của một bông hướng dương chẳng là gì giữ vũ trụ rộng lớn nhưng luôn bền bỉ dõi theo ánh mặt trời rực rỡ của nó...Cùng chia sẻ với mình nhé!…
Một chút chia sẻ nho nhỏ của một bông hướng dương chẳng là gì giữ vũ trụ rộng lớn nhưng luôn bền bỉ dõi theo ánh mặt trời rực rỡ của nó...Cùng chia sẻ với mình nhé!…
Khi trầm cảm không còn là một căn bệnh lý thông thường. Author: @_haileyya_Collector: @_khhaan_…
Tên tác phẩm: Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc (七年顾初如北)…
Tâm tư dấu sâu trong đáy lòng. Tôi chẳng thể nói được với bất kì ai, đành nói với chính mình mà thôi...…
Lăng Mộng Linh và Lục Hướng Nam là thanh mai trúc mã, họ đã học cùng nhau từ những ngày tiểu học năm lớp 3. Khi bước sang tuổi mười ba, giữa hai người nảy sinh một đoạn tình cảm trong trẻo, cả hai đều đem lòng đơn phương đối phương nhưng cố chấp giấu kín, không ai cất lời.Vào năm tháng chuyển cấp, vì chuyện gia đình, Hướng Nam từng nản lòng và có ý định từ bỏ kỳ thi lên cấp 3. Chính lời hẹn gặp lại nhau ở cổng trường số 1 của Lăng Mộng Linh đã trở thành ngọn hải đăng đưa anh bước tiếp con đường tri thức. Thế nhưng, khi bước chân vào khoảng trời cấp 3, những ngập ngừng của tuổi trẻ lại vô tình tạo thành vách ngăn. Vẫn giữ trong lòng đoạn tình cảm đơn phương ấy, nhưng Lục Hướng Nam lại hiểu lầm rằng Lăng Mộng Linh không còn thích mình nữa. Sự hiểu lầm đẩy anh bước về phía một người con gái khác, để lại giữa hai người là sự chia xa, mỗi người rẽ sang một ngã rẽ hoàn toàn khác biệt.Bẵng đi một thời gian dài, bánh xe vận mệnh một lần nữa đưa họ tương phùng tại nơi giảng đường đại học. Đoạn tình cảm dang dở thuở thiếu thời bùng cháy lại, Lăng Mộng Linh và Lục Hướng Nam chính thức yêu nhau, nắm tay nhau bước qua những tháng ngày rực rỡ nhất của tuổi trẻ.Thế nhưng, những vết sẹo quá khứ chưa từng ngủ yên.Tình yêu nồng nhiệt này là sự cứu rỗi, hay là khúc dạo đầu cho một ngã rẽ nghiệt ngã khôn lường?…
Vy biết đến Hoàng từ những ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường đại học. Anh nổi bật giữa đám đông bởi chiều cao ấn tượng, mái tóc đen hơi rối và nụ cười hiền lành như vệt nắng cuối hành lang mỗi buổi chiều tà. Với Vy, Hoàng tựa như một vì sao xa xôi, lấp lánh nhưng dường như mãi mãi không thể chạm tới.Họ học cùng trường, thậm chí có vài môn chung, nhưng thế giới của Vy và Hoàng dường như nằm ở hai quỹ đạo khác nhau. Hoàng là chàng trai năng động, tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa, xung quanh luôn có bạn bè vây quanh. Còn Vy, cô gái có phần trầm lặng và hướng nội, thường chọn cho mình một góc nhỏ trong thư viện hoặc lặng lẽ quan sát mọi thứ từ xa.Tình cảm của Vy dành cho Hoàng âm thầm và lặng lẽ như những cơn mưa phùn tháng ba. Cô thích ngắm nhìn anh từ xa, dõi theo bóng lưng anh khuất sau dãy hành lang, hay vô tình bắt gặp ánh mắt anh trong giảng đường đông đúc. Mỗi lần như thế, trái tim Vy lại khẽ khàng rung động, một niềm vui nho nhỏ lan tỏa trong lòng.Vy biết rõ mình chẳng có lý do gì đặc biệt để Hoàng phải chú ý đến một cô gái bình thường như cô. Anh có quá nhiều người bạn, những mối quan tâm khác và có lẽ, cả những người con gái xinh đẹp vây quanh. Thế nên, Vy chọn cách giữ kín tình cảm của mình, biến nó thành một bí mật ngọt ngào chỉ riêng cô biết.…
Đam mỹ manhua/nhất thụ đa công/mỹ thụ/mỹ công/công ngọt ngào/thụ đáng yêu…
ở đây hẳn có người đã từng yêu đơn phương ai đó rồi nhỉ? chắc chắn những người từng yêu đơn phương sẽ hiểu cảm giác của nhân vật này, biết là sai những vẫn cắm đầu vào để rồi chôn vùi nó mãi mãi.…
ko mang truyện đi đâu, xin cảm ơn…
Lúc đầu định đăng truyện khác, nhưng nghĩ lại thấy truyện khá dài, mà chưa chỉnh chu gì nên để lại.Các mẩu truyện ngắn trong này đều là mình tự viết.Độc giả xin cứ tự nhiên, cứ giữ tâm tình thoải mái mà đọc.Mong các bạn sẽ ủng hộ, yêu thích và đặc biệt là tôn trọng tác giả.Tiểu Lạc xin nghiêng mình đa tạ!!!…
Sau chuỗi ngày mệt mỏi nghiêng cánh ô che dòng cảm xúc, che đi giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mi, dường như... em đã không còn đau nữa rồi.____Phương Tử Du là một chàng sinh viên vừa tốt nghiệp chuyên ngành văn học, để cảm nhận chân thực hơn về cuộc sống sau bao năm miệt mài đèn sách, đồng thời tìm nguồn cảm hứng cho tác phẩm mới của mình, cậu quyết định tham gia một đoàn tình nguyện ngắn hạn, trở thành giáo viên tạm thời nơi vùng núi xa xăm phía Bắc. Tại đây, Tử Du gặp lại mối tình đơn phương dang dở của mình - Trần Hạ Vũ - người mà cậu vừa tỏ tình thất bại cách đây không lâu.Dù Hạ Vũ tỏ ra bài xích vì cho rằng cậu theo đuôi mình đến tận non cao, nhưng Tử Du vẫn hăng hái bắt đầu hành trình cưa đổ hắn từ đầu, song song với đó là những câu chuyện về chuyến hành trình mang con chữ đến bản cao cho các em nhỏ miền núi hẻo lánh.Từ núi non trùng điệp, nơi cỏ cây xanh mướt cùng mùi thơm lúa mới của ruộng bậc thang, đến chốn đô thị phồn hoa tấp nập, nơi quá khứ chưa từng ngủ yên lần nữa vây lấy tâm hồn người thương tổn. Tình yêu, lý tưởng, định kiến cùng những nỗi sợ sâu thẳm nơi tâm hồn, liệu họ có vượt qua tất cả ranh giới để chạm đến linh hồn nhau?____Về cái tên Phương Tử Du: Tử Du là con lai Việt - Đài, cậu theo họ mẹ và có khoảng thời gian sinh sống ở Đài trong thời thơ ấu, sẽ được tiết lộ cụ thể trong truyện.…
Ảnh bìa không thuộc quyền sở hữu của mình!…
muốn một lần hoàn thiện hẳn 1 cái fic, sẽ cố gắnggvăn của t dở lắm mng hoan hỉ nhé.cp: hiếu sơn aka cún mèo aka hiếu sol (không có cp phụ)HE ♡ (dù ban đầu tính cho SE cơ mà hoyy)⋆. 𐙚 ˚ĐỜ RÓP VÌ THẤY VIẾT QUÁ LÀ NGU.…
Một nùi tâm sự tỉ tê của một fan-lai gắn bó với K-POP hơn 7 năm trời:- Ti tỉ bài học rút ra được từ những "người thương".- Nói nhảm về các "ấy".- Sự thật và những mẩu chuyện nhỏ nhặt.- và một nùi những điều thú vị khác.| Với tui K-POP giống như nhà, đi đâu xa thiệt xa cũng không lo có người chờ cửa. Và các "oppa" của tui chẳng khác gì gia đình, cạnh bên tui những lúc buồn chán nhất, vực tui dậy, dạy tui nhiều bài học giá trị, ý nghĩa. Người ta cứ chửi fan-lai như tui suốt ngày chỉ biết hú hét vì những thứ xa vời ở tận đẩu tận đâu, nói rằng theo dõi các vị ấy là điều vô bổ nhất mà tui làm với cuộc đời mình. Nhưng tui không nghe, có chết tui cũng không bao giờ từ bỏ bọn họ. Vì bạn biết không, họ có thật, những điều mà họ làm là có thật, và họ tác động lên tui tích cực. Và không phải nói ngoa, khi cho rằng sẽ không ai có thể thay thế được họ. Bởi vì với tui, các" ấy" là rất, rất nhiều người tui mãi mãi quý trọng và yêu thương bằng cả tuổi trẻ và thanh xuân của mình. |…
" Yêu đơn phương là gì? Là ngốc chẳng dám nói ra Vậy nói ra ta được gì? Được thêm một thứ mất đi " Bài hát - yêu đơn phương là gì?Người ta thường nói đơn phương là thứ đau khổ nhất trong tình yêu. Vậy mà Nhất Hoàng đã kiên trì hơn 3năm chỉ để đơn phương một người là Thái Vi , vậy liệu sự kiên trì của anh có được đáp trả không? Hay chỉ mãi là đơn phương. Cùng đón đọc các độc giả nhé…
❝rikkidseok đã ủng hộ cheamiin $6969.❞──────────‣ written by jeonthesun / vy 🌞‣ started: 090816 ☁‣ cover by moonplump / huyền 🌙‣ art belongs to 丸紅茜 (@malbeni) on twitter.…
24/7 nghĩ đến anh…
Nhật ký lớp 10a6Kỉ niệm năm đầu cấp. Trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới.... bỡ ngỡ....Dù ngắn ngủi nhưng chúng ta đã quen biết nhau, có những kỉ niệm khó có thể quên. Có được những người bạn tốt❤️Nhật ký của mkLưu lại mãi không quênViết từ ngày 14/8/2017.Hoàn thành ngày 14/10/2018.Chỉnh sửa 4/2020.tuongvy37…
An Vy - một cô gái sống nội tâm, ít bạn, vừa chuyển đến trường mới trong năm học lớp 11. Cuộc sống học đường ban đầu khá nhạt nhòa cho đến khi cô quen Duy - cậu bạn cùng lớp, năng động, ấm áp và luôn nở nụ cười rạng rỡ.Duy là người đầu tiên chủ động bắt chuyện, mượn sách, chia đôi hộp bánh, hay đơn giản hỏi: "Cậu ổn chứ?". Những quan tâm tưởng chừng nhỏ nhặt ấy khiến An Vy dần mở lòng. Cô thầm thích cậu nhưng không dám nói, chỉ âm thầm ghi lại mọi điều liên quan đến Duy trong một cuốn sổ tay nhỏ, gọi đó là "kỷ niệm đẹp của tuổi 17".Thế nhưng, khi tình cảm vừa chớm nở thì Duy đột ngột rời đi vì gia đình chuyển công tác. Không lời hứa hẹn, không giữ liên lạc - chỉ còn An Vy ở lại với những cảm xúc chưa kịp nói ra.Nhiều năm sau, Vy trở về nước trong khoảng thời gian dài du học. Giữa những ký ức ùa về, Vy hiểu ra: có những người đi qua không để ở lại, nhưng lại là đoạn thanh xuân đẹp nhất mà ta từng mượn - và mãi mãi không muốn trả.…