hieusol | bán hủ
"Họ thấy chúng ta đứng cạnh nhau khá là đẹp khung hình nên muốn xào couple."…
"Họ thấy chúng ta đứng cạnh nhau khá là đẹp khung hình nên muốn xào couple."…
" Làm sao để đẹp trai như Thái Sơn vậy"" Ăn thứ này đi""Ăn thứ này vào là đẹp như cậu đúng không""Đúng rồi, vì nó là m.a t.ú.y dạng viên đó!!""..."…
Arlecchino nguyện bảo vệ thiên thần của mình mãi mãi bằng cả mạng sống. Chỉ tiếc là những tháng ngày hạnh phúc bên Columbina không kéo dài mãi mãi khi lời nguyền vẫn ngày càng dày vò cô.…
Phong Hào yêu Thái Sơn, nhưng tình yêu ấy chưa bao giờ được đáp lại. Mỗi ngày, cậu mang đồ ăn cho anh, những bữa ăn đơn giản nhưng chứa đựng tất cả tình cảm chân thành. Mỗi dịp lễ, cậu lại chuẩn bị quà, hy vọng sẽ khiến Thái Sơn mỉm cười, nhưng những món quà ấy luôn bị vứt vào sọt rác, chẳng bao giờ có cơ hội chạm vào trái tim anh.Khi nhớ anh, Phong Hào viết những lá thư, gửi đi những lời yêu thương không bao giờ nhận lại. Cậu biết rõ, những dòng chữ ấy sẽ chẳng bao giờ tới được tay Thái Sơn. Nhưng cậu vẫn làm, vì trong cơn đau đớn âm thầm, tình yêu ấy vẫn tồn tại, không cần được đáp trả, chỉ cần được yêu.…
mấy mẩu chuyện nhỏ nhỏ của anh thỏ em vịt nhà boi lớp gêming…
Trường trung học Phan Đăng Lưu có hai truyền thuyết sống. Một kẻ là "Bạo Quân" Nguyễn Thái Sơn, mạnh mẽ, ngang tàng, một câu nói có thể khiến cả đám đàn em răm rắp nghe theo. Một người là "Thiếu Gia Lạnh Lùng" Trần Phong Hào điềm tĩnh, sắc bén, không bao giờ tham gia ẩu đả nhưng lại chưa từng thua một trận nào.Hai con người, hai phong cách, tưởng như chẳng liên quan, nhưng lại đứng ở hai đầu chiến tuyến. Một người cai trị bằng sức mạnh, một kẻ giữ vững vị thế bằng sự nhạy bén và trí tuệ.Bất cứ ai trong trường cũng biết: "Thái Sơn và Phong Hào - nước sông không phạm nước giếng." Nhưng khi một biến cố xảy ra, đẩy cả hai vào thế đối đầu trực diện, mọi nguyên tắc bị phá vỡ.Thái Sơn cười lạnh:"Cậu nghĩ cậu có thể chơi trò cao thượng với tôi sao?"Phong Hào bình thản nhếch môi:"Tôi không chơi, nhưng tôi cũng không bao giờ thua."Giữa những âm mưu, những trận chiến ngầm và cả những khoảnh khắc rung động lặng lẽ, liệu kết cục của cuộc đối đầu này là thắng thua rõ ràng, hay sẽ có một sự thay đổi không ai ngờ tới?…
bỗng một ngày thức dậy, bạn thấy mình vừa được thả vào một căn hộ cao cấp cùng mấy thằng đực rựa nằm la liệt xung quanh, rồi ai đó bắt bạn cùng mấy người kia phải làm việc như trâu như bò, sáng mở mắt cũng nghiên cứu, trưa vừa ăn vừa nghiên cứu, tối ngủ cũng mơ thấy mình đang nghiên cứu.trụ sở nghiên cứu tinh hà tập hợp những nhà nghiên cứu vũ trụ tài ba (tài lanh tài lẹt), họ sẽ cùng nhau làm việc, ăn, uống, ngủ, nghỉ, chính họ sẽ là người tự tay khám phá ra những ẩn số của vũ trụ này.và đây là "ê, đi đốt viện nghiên cứu không?" by tottil…
Em là của anh~…
ở thái lan thấy ít người phải làm việc với ng yêu cũ nhỉ, khá niche warning: textfic, bad words, xàm chố…
Mọi người đọc đi nha, có gì hoan hỉ nha 🫰🫰…
[KOOKMIN] |Ver Taegi|Tác giả: ShinnaTác phẩm gốc: Wish you loved meLink: https://my.w.tt/9IUBKzKUS3…
Cứ bám lấy, dứt mãi không ra.Em cứ mãi bên anh đấy!…
Thể loại: Text fic (ooc, ngọt)Couple: RhyCap, DooGem, NickyJsol, DươngKiềuNhân vật phụ ê hề từ RV tới ATSHTất cả tình huống, sự kiện xảy ra chỉ là fanfiction.KHÔNG BÊ RA KHỎI WATTPAD!!!!…
Tìm fic và tổng hợp couple chưa viết.…
LƯU Ý: Toàn bộ nhân vật và cả câu truyện đều thuộc về Spike Chunsoft. Mình chỉ là đứa DỊCH TRUYỆN.Đây là một AU viết bởi Ryogo Narita! Nó có tên đầy đủ là "Danganronpa IF: The Button of Hope and The Tragic Warriors of Despair" hoặc "Danganronpa IF: Nút Thoát Hy Vọng và Những Chiến Binh Thảm Bại của Tuyệt Vọng". Bonus đi kèm sẽ mở khi bạn đã chơi xong main plot p1 hoặc p2.Mình sẽ chia nó ra thành nhiều part vì bộ này khá dài mà lại chả chia chap ra. Với cả mình dịch theo video trên youtube chứ không nhờ những bản viết sẵn trên các trang truyện nên chắc sẽ có ít nhiều sự khác biệt.…
chuyện về em trai hàng xóm Triệu Lễ Kiệt thích thầm anh Xán của nó.…
¹1 dương sơn²2 trần đăng dương nói bọn họ là những người nghĩ bằng đầu dưới³3 shortfic, textfic, hybrid…
người tìm hoa - kẻ đếm mạng.@én…
Hầy, t chẳng biết nói gì, tóm lại là xin hãy đọc truyện của t~…
Có một bức tượng giống hệt người sống trong bảo tàng, và nó biết động đậy.Có một bức tượng mọc ra lông vũ mỗi lần Shuichi gọi nó bằng tên.Có một bức tượng đã tự xưng mình là Thiên thần hộ mệnh của Shuichi.Có một bức tượng đã nói nó yêu cậu hơn bất cứ thứ gì...("Vậy, chính xác thì, anh yêu tôi hay yêu [sự thực] đang ẩn náu bên trong tôi?"Rantarou chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng mà buốt lạnh. Một nụ cười, rõ ràng chẳng có chút gì là giả tạo, nhưng lại trát lên đôi mắt gã cái đắng chát đến chạnh lòng. Như thể biết bao xúc cảm, biết bao câu từ ứ nghẹn chôn sâu bấy lâu đều theo cái nhếch môi nhẹ tênh ấy, lan tràn.Gã chậm rãi, run rẩy áp tay mình lên gò má Shuichi."... Xin lỗi em."Shuichi không nói gì thêm.)…