| DonPete | hoả
và vết nhơ ấy là thứ mà cả hắn và gã có dùng cả đời cũng chẳng thể xoá được.…
và vết nhơ ấy là thứ mà cả hắn và gã có dùng cả đời cũng chẳng thể xoá được.…
Thèm cut đến mất não…
Quotes trong đây do tớ tự edit , rất mong mọi người có thể góp ý thêm nếu có sơ xuất thì bỏ qua cho tớ .Nếu mang ra ngoài vui lòng báo tớ một tiếng và ghi nguồn rõ ràng , đầy đủ .Không chỉnh sửa và xóa hay làm bất kì gì trên quotes của tớ .Xin hãy tôn trọng công sức của tớ , cũng như tôn trọng chính bạn .…
Ký Hoài Xuy từ nhỏ đã không nhận được mấy tình yêu thương, vì vậy quyết định phải dùng hết tâm can cho người mình thật sự để trong lòng. Đáng thương là người trong lòng cậu như ngựa hoang trên thảo nguyên, nào biết ngoái đầu nhìn cậu dù chỉ một lần.Mang cái danh thiếu gia hào môn, thứ Thụy Vũ không thiếu đó chính là lời đường mật nịnh hót xung quanh. Hắn khinh thường thứ tình cảm rẻ mạt từ người bên ngoài, vốn dĩ hắn đâu thiếu kẻ theo đuôi nên cần gì phải trân trọng những mối quan hệ qua đường do tiền tài mang lại. Thế mà Hoài Xuy lại khác, thay vì buông lời phục tùng hắn, cậu hờ hững lộ thẳng vẻ muốn tiền từ hắn, miễn có tiền thì bắt cậu làm gì cũng được. Hắn không khỏi nghi ngờ tên du côn xếp chót lớp này có phải ngốc đến ấm đầu hay không, nhưng chẳng sao, thêm một đồ chơi mới cũng không hại gì.Từ đó, mối quan hệ đầy oan nghiệt này bắt đầu không hồi kết.…
Tôi chưa bao giờ nói yêu cô. Và cũng sẽ không bao giờ dám để nói lên điều đó. Nhưng tôi sẽ không hối tiếc bất kì điều gì. Vì đâu đó đã có người từng nói rằng. " Đơn phương chính là thứ cảm giác đẹp đẽ và sâu sắc nhất của thời niên thiếu." Tôi hạnh phúc vì đã cùng cô trải qua những thời khắc đẹp đẽ đó. Còn cảm giác cô dành cho tôi ư? Có thể trong cô có chút tình cảm dành cho tôi. Nhưng để gọi đó là tình yêu thì không phải. Đã có quá nhiều câu hỏi cho bản thân tôi. Hoài nghi rồi ngộ nhận. Đã đến lúc tôi biết phải buông. Người bắt đầu tất cả là tôi. Và bây giờ cố gắng để kết thúc nó cũng là tôi. Cuối cùng câu truyện gấp lại vẫn là công chúa hạnh phúc bên hoàng tử suốt về sau. Chú lùn chỉ có thể làm công chúa vui như một kẻ ngoài lề, là một nhân vật phụ hoàn thành tốt vai diễn không hơn không kém. Please comment and vote if y'all like it. Một điều nữa là mong các bạn tôn trọng bản quyền. Please no copy or re-up this story. Thank you.:)…
ranhroithidoc…
Nothing là phần 1 nhé :))) từ chương 1->200Sunshine là phần 2 từ chương 201->400 (đã done)Rainbow là phần 3 từ chương 401->600 (mới bắt đầu edit)Don't touch ✋nếu Không hợp với bạn ?😀😀Những câu mình thích muốn lưu lại nên đăng trên đây để lưu lại ✌️✌️Mình sưu tầm nhiều nơi như quotes trên danh sách đọc của mình, Facebook, vân vân mây mây, ... Cả ba phần sẽ nói về ngôn tình, trích dẫn, thanh xuân, quotes, đơn phương, tình yêu, pla pla pla... Cảm ơn người đã viết ra những câu này để tớ có thể share cho các bạn khác biết đến 💓💓💓Mong các bạn sẽ ủng hộ tất cả các tác phẩm của mình^^Cảm ơn các bạn đã ủng hộ <3…
Hoàng Khải và Nhật Hạ kết hôn vì lợi ích.Hạ yêu Khải nhưng Khải đã có người trong lòng.Rồi đến 1 ngày bạch nguyệt quang của Khải trở về...…
lời tự sự của một cô gái đã từng yêu anh…
↦ Nhân Danh Một Bông Hoa Nhỏ ↦ Dư Ngôn Thụ↦ Giới thiệu: Vào một ngày mưa, Trần Biên Tự đã cố tình tìm một chỗ vắng vẻ để gọi điện thoại. Cậu đứng khom lưng, giọng nói rõ ràng, lạnh lùng, chất đầy vẻ mệt mỏi: "Không có tiền đâu, cùng lắm tôi đi tù là được chứ gì."Đằng sau máy bán hàng tự động gần đó, Hạ Hy Nghênh khẽ liếc nhìn cậu thiếu niên một cái, trong lòng thầm cho rằng anh ta là một gã côn đồ vô công rỗi nghề.-Trong ngày trưởng thành của mình, cô và "gã côn đồ" đó đã bí mật hôn nhau trên sân thượng. Khi màn mưa giăng lối che phủ, trong lòng mỗi người đều chất chứa nỗi tuyệt vọng giấu kín của riêng mình. "Hơn mười năm qua tôi vẫn luôn ngắm nhìn mặt trời, nhưng đến bây giờ ánh sáng mới rọi về phía tôi" - Apollo"Em đã luôn nói yêu anh cả ngàn vạn lần, nhân danh một bông hoa nhỏ" - Hoa Hướng Dương -Sửa đổi vào ngày 9 tháng 7 năm 2025Lưu ý: Không có quan hệ huyết thống, hộ khẩu độc lập, không nảy sinh quan hệ tình cảm trong quá trình sống cùng một mái nhà.22.6.2024Từ khóa: toàn tâm vì người - tình cảm trong khuôn viên trường - tình yêu đơn phương - HETóm tắt một câu: Em đã nói "em yêu anh" cả ngàn vạn lần Chủ đề: Sự trưởng thành↦ Edit by Ary ↦ Bìa bởi: Hạ Nhiên…
Câu chuyện tình yêu đơn phương từ thuở thiếu thời cho đến khi trưởng thành của cô gái nhỏ, dựa trên chính câu chuyện của tác giả, đã thay đổi để không liên quan đến mọi người xung quanh. Người ta bảo 'thanh xuân của chúng ta ít nhất có một người dính lời nguyền tuổi 17... chàng trai hay cô gái bạn yêu thật lòng bạn gặp ở tuổi 17, nhất định sẽ quay lại gặp bạn ở năm 25 tuổi'. Yêu thầm năm 17 tuổi, rõ là ở cùng một thành phố, thế nhưng lại chưa từng một lần gặp lại, muôn lần bỏ lỡ nhau. Chỉ cho đến năm ấy, vào năm 25 tuổi, đột ngột gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách.Bởi vì muốn học cách buông bỏ, nên viết ra hết để thôi nhớ về anh, coi như đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện tình tuổi xuân thì đã lỡ dở.…
Tình cảm của tôi, dù nồng nhiệt đến mấy, cũng chưa từng được đáp lại.…
Truyện đăng tải nhằm mục đích đọc off…
Tên: "Lùi Một Bước Biển Rộng Trời Xanh"Tác giả: Miêu Miêu Thích Viết. Thể loại: Hiện đại, anh em không cùng huyết thống, ABO, ngược tâm. "Thật xin lỗi, anh..." Khi tay anh ấy sắp chạm vào đầu cậu, không hiểu sao cậu lại nhớ đến những lần cậu thấy anh bên người khác, rồi cả những lời anh nói hôm qua... Cạnh. Cậu hoảng hốt lùi về sau né tránh khiến cái ghế bị ngã ra sàn, bàn tay anh cũng dừng lại giữa khoảng không của cả hai. Cậu chợt nhận ra mình vừa làm gì, bối rối muốn giải thích, nhưng lại không biết phải giải thích điều gì, vì vậy chỉ có thể lắp bắp lặp lại "Thật xin lỗi, em, em chỉ là, chỉ là..." Anh cũng sực tỉnh, nhẹ nhàng nở một nụ cười rồi đưa tay muốn vuốt ve đầu cậu như mọi lần để bảo: "Không sao đâu." Nhưng, cậu lùi về sau, bàn tay anh lần nữa dừng giữa không trung, nụ cười đọng lại, căn phòng lần thứ hai rơi vào yên tĩnh. Cậu hít sâu một hơi, lặng lẽ nắm chặt tay để kiềm chế những đau khổ, khó chịu, chán ghét cùng sự yếu đuối của bản thân vào trong rồi ngẩng đầu mỉm cười nhìn anh, ra vẻ nhẹ nhàng như bình thường nói: "Haha, tại tối qua em có đọc vài tài liệu thấy người ta bảo Alpha và Omega không phải bạn đời của nhau thì không nên tiếp xúc quá gần nhau nên theo bản năng né tránh haha..." Cậu gượng cười nhìn vào mắt anh, đôi mắt nâu mềm mại dường như ánh lên chút gì đó tổn thương khiến cậu nhanh chóng nghiêng đầu né tránh. "Nhưng chúng ta là anh em mà... Từ nhỏ đã luôn gần gũi với nhau..." Anh lắp bắp, giọng nói có chút bối rối hiếm thấy..._________Nguồn ảnh: T…
Âm thầm thích cậu là việc can đảm nhất mà tớ từng làm,... vì thế nên dù cho có thích tới đâu cũng chỉ dám âm thầm cất giữ trong tim.…
Hắn- Quách Tống Hạo, con trai cưng của một chủ tịch tập đoàn giàu có, được nhiều cô gái vay quanh bởi gia thế và ngoại hình hoàn hảo, tuy nhiên hắn chẳng để tâm đến con gái, chẳng thèm nhìn lấy một cái.Còn nó- Triệu Hàn Tử Hy, con gái trưởng của một thương gia có tiếng, tính tình vui vẻ cởi mở, lại ghét loại tự cho là có tiền mà lên mặt. Một mối tình oan gia chính thức bắt đầu từ lần đi chơi định mệnh. Hai con người hai tính cách, họ đến với nhau là dung hòa lẫn nhau hay tạo thêm rắc rối cho cả thế giới xung quanh?Rồi những hạnh phúc, rối ren, đố kị nào sẽ đến với họ?Mong các bạn không chuyển ver hay edit lại truyện. Cảm ơn!☺…
Những câu nói hay về tình yêu đơn phương và bức thư gửi em, chàng trai thanh xuân của tôi....…
Em chẳng nhớ tự lúc nào mà lòng em lại xao xuyến mỗi khi có người nhắc tên anh. Dẫu chỉ là nghệ danh, nhưng sao lại làm bâng khuâng tim em đến thế? Những kẻ mộng mơ như anh và em tình cờ gặp nhau trên văn đàn nghệ sĩ. Chính thứ xúc cảm cuồng si, sâu cay và rất đỗi mặn nồng đã kết nối nhịp đập tâm hồn của hai ta. Đó là lần đầu tiên trái tim non nớt của em cảm nhận được sự rung động mãnh liệt - và vị thần Cupid tối cao đã trao tình yêu đến với em.Nhưng tình cảm của em thật hèn mọn. "Yêu" thì chưa yêu chưa sâu, nhưng "thích" thì lại hơn cả thích. Vậy đành "ngưỡng mộ" anh vậy. Như một chú ốc sên, em lặng lẽ cùng anh đi qua khói lửa nhân gian. Ốc sên cùng anh khóc khi mất người thân, cùng anh cười khi anh thành đạt, và cùng anh đau đớn khi anh bị phản bội... Ốc muốn anh biết rằng trên đời này anh không hề cô đơn - nhưng ốc sên nhỏ quá, tự ti quá, anh làm sao thấy! Sau tất cả, anh vẫn là anh, anh vẫn bất biến giữa dòng đời vạn biến. Chỉ có em không còn là em nữa...…
Thể loạiThanh xuân - Đời thường - Chữa lành - Tình yêu đơn phương - Trưởng thành.TÓM TẮTMùa hè năm ấy, sau khi đỗ đại học, một chàng trai mười tám tuổi rời quê lên Sài Gòn mang theo chiếc ba lô cũ và vô vàn hy vọng về tương lai.…