[ONESHOT] . Sun (YEONCY)
The Sun In The Field…
The Sun In The Field…
Lò vi sóng, bùng binh…
Nhảy từ game này sang game khác. Chóng hết cả mặt. ~~~~ The end ~~~~…
Ném mấy mẩu lặt vặt vào đây cho đỡ phải đặt tên =))…
Có chút H+…
Em yeu anh, co le day la lan cuoi em duoc noi cau nay!…
lần đầu tiên em nhìn thấy anh, là khi...…
Tất cả là tại Kim Youngjo ốm!…
"tớ là View,còn cậu?""Tớ là June..."…
Cậu như chú bướm còn anh là nhành hoa. Chạm được nhau trong giấy lát rồi lại vội lìa xa.Cậu là vì sao sáng trên bầu trời bao la. Anh là kẻ cô độc giữa chốn đông người qua.Anh là một vết sẹo khắc sâu vào tim cậu. Cậu là nỗi nhớ nhung làm tim anh đau nhói.Chúng ta là một mối tình. Có bắt đầu, nhưng không bao giờ kết thúc.Tình yêu ta vẫn mãi trường tồn dù một trong hai chẳng còn ở lại.Tình yêu này là ngọn lửa đời ta, cháy bỏng và nhiệt huyết.…
jundong…
Thể loại :ngôn tình, HE…
HE nha…
chuyện của hai bạn nhỏ…
theo ông bà ta thường nói " sông chết có số" nhưng nếu người ta không muốn đi thì sao ?bộ họ có níu kéo gì à? hay di nguyện vẫn chưa hoàn thành được? hay họ mất vào giờ linh? quá nhiều lí do để họ được ở lại cho dù người thân có cúng vái ra sao cũng không chịu đi vì đây là lựa chọn của họ . Người ta hay nhắc cho các con cháu của người ta biết rằng " cho dù biết đó là gì thì phải nói là khách nhiều người họ không thích gọi bằng con này con nọ đâu!" nếu như muốn hãy cùng tôi đi tới những câu chuyện về khách tôi đảm bảo bạn sẽ thích nó…
jcw x syhTrịnh Xán Hữu x Tống Duẫn Hanhnhững câu chuyện /nóng bỏng/ bên lề của hai vị hay chuyện ăn cẩu lương thường niên của Kim Hàn Bâncó thể kèm theo Trí Nguyên - Chân Hoán, Tuấn Hồ - Đông Hách nhưng Kim Hàn Bân mãi mãi là chủ tịch hiệp hội đòi hỏi nhân quyền cho những người độc thâncó H, H lan man liên miên tui thích thì tui viết thôi, đề nghị các quí vị cân nhắc trước khi ấn đọcđọc xong nếu được hãy comment cho bạn nhỏ vui nhé, comment sẽ được phúc lợiiii…
Nghiêm Hạo Tường chết trân. Nhìn người ở trước mặt mình. Trong chiếc áo len bằng vải bông nâu ấm áp. Cổ choàng khăn. Dáng vẻ phi thực dịu dàng. Dưới trời gió tuyết mùa đông. Cây gậy bóng chày nằm trong lòng bàn tay im ắng."Anh có thể làm vậy?""Sao lại không?""Nhưng em nghĩ...""Đó là do em nghĩ""Em muốn bảo vệ anh""Trước giờ anh không có nói là cần bất kì ai bảo vệ""Vậy bây giờ chúng ta làm gì?""Làm người tốt"Người đó tưởng hiền lành nhu hoà. Nhưng cũng không hiền lành nhu hoà. Người đó tưởng thư sinh nho nhã. Nhưng cũng không thư sinh nho nhã.Nhưng người đó, lại là "thời quang xán lạn" trong lòng của cậu ta.…
사랑해요…