Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
một trường học tưởng chừng như bình thường, thế nhưng lại có những thứ lạ lùng ẩn giấu.đến khi thảm hoạ vỡ ra rồi, mới biết rằng mọi thứ đã quá trễ.• interactive au, lowercase.• phi thực tế, chỉ nhằm mục đích giải trí.• COMING SOON...…
🙆🏻♀️cảm ơn vì đã ghé! ❌là thể loại huấn văn, ai ko biết vui lòng clickback :)❤️chủ yếu nói về Han Seung Woo, Son Dong Pyo, Lee Jinhyuk, Kim Wooseok và Lee Jin Woo. có thể trong quá trình hoàn thành, sẽ có vài nhân vật và couple khác. ❗️truyện viết hoàn toàn là ngẫu hứng, vậy nên có thể tác giả không viết hoa❗️truyện có nhiều câu nói tục tĩu, bậy bạ❗️nhiều hình ảnh phản cảm, hở hang❗️truyện mang tính chất bạo lực cả trên tinh thần dạy dỗ lẫn dục vọng✔️ so.... nếu thấy khó chịu cũng có thể clickback🏳️🌈sáng tác bởi @-justpyo- và chỉ xuất hiện trên tài khoản wattpad @-justpyo- , vui lòng không đem đi đâu nhất là khi không có sự cho phép…
i like shiny things but i'd marry you with paper ringspairing: jaywontags: fluff, angst (a bit), high-school sweethearts, gương vỡ lại lànhstatus: on-going…
Bạn quá chán với cuộc sống hiện tại? Thế có muốn thử đến một thế giới khác tốt đẹp hơn không? Hãy liên hệ với chúng tôi, cam đoan hàng chất lượng khiến bạn không thấy hối tiếc!…
written by . _young_main pairing . vminextra pairings . namjin , ha sungwon & ong seongwuintro."nơi đây mãi mãi về sau này lưu giữ hình bóng em""có một lời hứa đã được thực hiện ở tháp Namsan"người có hạnh phúc không? hiện tại tôi muốn đến bên người, cùng người chia sẻ những điều buồn vui, tẻ nhạt hay ngọt ngào, nước mắt hay nụ cười... cùng tôi nhé? bé nhỏ của tôi ♡_young_ 13.04.2020…
"Em có thấy không, ánh đèn xanh từ bên kia bờ vịnh? Có khi chập chờn, có khi dồn dập...anh cứ dõi theo nó, nhìn mãi, nhìn mãi tới tận nhập nhoạng bình minh."Hắn khẽ khàng đỡ lấy tay em. Ngón nhẫn long lanh bắt lấy vầng dương tàn cuối chiều, giọt mưa nghiêng loé sáng sắc xanh địa cầu khi em khum tay, lòng bàn tay vươn ra bắt lấy ánh đèn xa xôi nọ. Một nỗi run rẩy gần như là xót xa rơi vào khoé mi em, và trong màn sương những đêm trăng về trước, em tưởng như em đã thấy Sunghoon đứng đó.Bóng lưng hắn cô độc trên cây cầu nhỏ. Sunghoon nhẹ giọng, hắn không gọi tên em, nhưng em biết hắn chưa từng thôi mong chờ em."Ngọn hải đăng của anh, đèn báo bão của anh."…