[ Test-Oneshort ] Bức thư gửi muộn.
- Bức thư gửi muộn ( Hạ Linh )-Trả bài test cho @MeohoangTeam- Mong nhận được sự ủng hộ nhiệt tình ạ :3…
- Bức thư gửi muộn ( Hạ Linh )-Trả bài test cho @MeohoangTeam- Mong nhận được sự ủng hộ nhiệt tình ạ :3…
warning: lowercase, bad words, ooc, au, oneshotmọi hành động và diễn biến đều dựa trên trí tưởng tượng của cá nhân, tuyệt đối không áp dụng vào đời thực…
warning: lowercase, bad words, ooc, au, oneshotmọi hành động và diễn biến đều dựa trên trí tưởng tượng của cá nhân, tuyệt đối không áp dụng vào đời thực…
Giữa làn sương mờ nhạt, liệu tình yêu có đủ mạnh mẽ để níu giữ hai trái tim từng say đắm, hay chỉ còn là hồi ức của những ngày đã qua?…
Bắc Bình năm 1933, là nơi náo nhiệt nhất toàn Trung Quốc. Sự náo nhiệt này khác hẳn với những nơi khác, không phải về ăn chơi trụy lạc, người Tây đông đúc, mà là một loại huyên náo đẹp lạ thường, côn khúc Kinh kịch, bang tử loạn đạn , Tần khang đại cổ , khoái bản bình thư, bất kỳ nghệ thuật truyền thống nào ta có thể tưởng tượng ra đều dung hợp tại nơi này -- đây là võ đài Lê viên ngàn năm huy hoàng nhất, cũng là nơi cuối cùng một vị thủ khoa Lê viên Thương Tế Nhụy chiếm hết phong lưu.Một tiếng gọi trên sân khấu, một buổi gặp mặt ngẫu nhiên, khiến Trình Phượng Đài Trình Nhị gia từ Thượng Hải tới, làm quen được vị danh linh dường như sống ở trong lời đồn đại cùng truyền kỳ này, hắn tháo xuống bông hồng mai trên vạt áo Thương Tế Nhụy, cười một tiếng, cắm vào nơi cài hoa trên âu phục mình. Giữa lúc hai mắt chợt nhắm chợt mở, người đã ở Trường Sinh điện. Thương Tế Nhụy hát, nào nào nào, tôi và Nhị gia cùng bước một lần. Trình Phượng Đài lại nói, chỉ cần em chịu, tôi sẽ luôn ở bên em. Hai người kết duyên bởi kịch, lời bày tỏ cũng nói giống như đôi câu kịch. Sau đó, có tài tử phong lưu thuật lại câu chuyện của hai người bọn họ, để các vị khán giả có thể tỏ tường, chính là vở《 Bên tóc mai nào phải hải đường đỏ 》đây.…
Thêm một chiếc oneshort ngọt hơn đường tới rồi đâyyy~…
Ôn nhu công, đáng yêu thụ, HE…
[Sư Muội Của Ta Sao Có Thể Là Nữ Phụ Độc Ác!]Tác giả: Ô Ánh Lận Sắc Song khiết/ Thiết lập riêng/ Nhân vật chính không hoàn hảo/ Cam kết không bỏ dở/ Đã hoàn thànhTag: Niên hạ - Cận thủy lâu đài - Trọng sinh - Nữ phụ - Sảng văn - Nhẹ nhàng Góc nhìn chính: Từ Thanh Tư Nhân vật tương tác: Lan Chúc Nhân vật phụ: Dĩ Khanh - Na Hâm Hâm Câu giới thiệu: "Sư muội của ta vĩnh viễn không sai!" Chủ đề: Tỉnh táo mới là vĩnh viễn, may mắn chỉ nhất thời!…
Chiếc điện thoại của Hà Thuận được cậu đặt sang một bên vẫn sáng màn hình, vẫn hiện lên tấm ảnh chụp cả hai lúc ghi hình cho "Luminary", và hẳn là sắp tới không chỉ nó mà sẽ còn nhiều bức ảnh nữa được đăng lên gây xao xuyến cộng động fan cũng như mang trên mình kỷ niệm của hai con người gắn bó với nhau từ rất lâu, dù không nói ra nhưng tình yêu dành cho nửa kia có thể thấy rõ qua cả lời nói, ánh mắt và hành động.----------------------------------------Chao xìn mọi người, lại là mình đâyyy:3…
Vòng tay anh vẫn ấm áp như trước. Nhưng như vậy đã đủ rồi sao? Đủ cho những cô đơn, những đau khổ cô đã chịu suốt những năm qua? Đủ cho sự bất công mà cô đã phải chịu đựng? Và đủ cho cả tuổi thanh xuân của cô? Chỉ với lời xin lỗi và một cái ôm đã đủ rồi sao?…
Author: liluwritesTranslator: Rosalie ChoiSummary:Trong suốt cuộc đời của mình, Thương Tế Nhụy đã biểu diễn vô số kịch bản khác nhau. Y đã đeo hàng ngàn khuôn mặt, trở thành vật chứa cho nhiều linh hồn khác nhau nên thường quên mất đâu thực sự là bản thân mình và đâu là nhân vật trên sân khấu. Y đã sống, yêu và chết qua từng vở kịch của mình, và điều y học được từ tất cả những thứ đó, chính là: Tình yêu đi đôi với bi kịch.Đó là lý do tại sao khi Trình Phượng Đài lùi lại, y đã tiến đến hôn hắn thêm một lần nữa.Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up.…
warning: lowercase, bad words, ooc, au, oneshotmọi hành động và diễn biến đều dựa trên trí tưởng tượng của cá nhân, tuyệt đối không áp dụng vào đời thực…
warning: lowercase, bad words, ooc, au, oneshotmọi hành động và diễn biến đều dựa trên trí tưởng tượng của cá nhân, tuyệt đối không áp dụng vào đời thực…
warning: lowercase, bad words, ooc, au, oneshotmọi hành động và diễn biến đều dựa trên trí tưởng tượng của cá nhân, tuyệt đối không áp dụng vào đời thực…
[GL/Bách hợp] [Edit]《Dù miệng có độc nhưng tâm vẫn là đá mềm》Tác giả: Tạ Khước Trần | Đã hoàn thành---CP chính:Tiểu mỹ nhân ngư thiên tài, bá đạo, có phần cố chấp × Nữ pháp sư linh hồn lạnh lùng, độc miệng, mạnh mẽ, học thức uyên thâmTag nổi bật:#CuộcChiếnThiênTài#RanhGiớiSựSốngVàCáiChết#ChỉCóTaVàNgươiLàXứngĐôi---Hai kẻ đều bướng bỉnh và mạnh mẽ từ trong xương tủy, mỗi ngày là một cuộc đấu võ mồm. Ai mất bình tĩnh trước, kẻ đó thua.Ngọt ngào từ đầu đến cuối, không ngược! Chủ yếu là đời sống thường nhật siêu cấp dễ thương~Thể loại: Cường × cường | Duyên phận định sẵn | Tình yêu và đối đầu | Ngọt ngào | Tây huyễn | Đời thườngGóc nhìn chính: AlanisGóc tương tác: OriannaTóm tắt một câu:"Phải không nhỉ, thưa quý cô pháp sư?"Chủ đề chính:Học hỏi không ngừng, tiến về phía trước.…
"Mình luôn ăn kẹo chua mỗi khi bị đánh... Vì đằng sau vị chua chát đó sẽ là vị ngọt ngào."Tôi và Nhật Dương đều phì cười. Tôi biết vị ngọt ngào chỉ là cái cớ để làm dịu đi cái đau đớn da thịt cũng như tâm hồn của một đứa trẻ hồn nhiên tin vào những điều tốt đẹp sẽ đến. Cậu vẫn tin rằng ở đâu đó trong những đau buồn vẫn còn lại một chút dịu dàng. Ngốc thật!Lưu Nhật Dương - Huỳnh Vũ Uyên…
warning: lowercase, bad words, ooc, au, oneshotmọi hành động và diễn biến đều dựa trên trí tưởng tượng của cá nhân, tuyệt đối không áp dụng vào đời thực…
Thì tại vẫn chưa thể bình tĩnh lại được từ cái ke hôm trước nên là cô ấy tự dưng có ý tưởng viết một cái oneshort hơi ấy như này đây👉👈…
Vào đọc đi rồi biết chứ tui k có gì để nói đâu.…
Cp: Tô Xương Hà ❤ Tô Mộ Vũ ( Ám Hà Truyện)ABO Xương Hà (A) x Mộ Vũ (B)Tên gốc: [昌暮] 春夏秋冬Tác giả: shanjianchixin…