welcome to...
Bla bla…
Bla bla…
......…
phần 2 này có cốt truyện hẳn hoi nha. Mong mn có thể ủng hộ tiếp phần 2 này của Jungmi nha.…
Cậu muốn có nhiều lượt follow, nhưng lượt follow của cậu quá ít ? Cậu viết truyện hay nhưng ít ngưới biết đến hay vấn nạn đọc chùa mà không vote ?Hãy đến với shop của tớ, cậu sẽ nhận được 2 nút follow xinh xắn và những ngôi sao đáng iu của tớ ^^…
Đây là lần đầu mình viết truyện có gì mong mn góp ý nha 😊Truyện này mình từng viết một đoạn rồi mà do mất nick nên không bây giờ mới viết tiếp .💎GTNV nek: NÓ_HÀN BĂNG MINH NGUYỆT: tính tình cũng giống như tên lạnh và tỏa sáng luôn đeo một cái mặt nạ vui vẻ,vô tình đến vô tư nhưng bên trong hoàn toàn ngược lại khi màn đêm buông xuống nó ms là nó lạnh lùng nhưng ánh mắt nhóm màu bi thương(từ từ tác giả sẽ nói vì sao nó lạnh như vậy...).Một học sinh giỏi ngoan nhưng không hiền không bao h tin vào thứ mang tên tình bạn, nhưng nó lại có một ngừơi chị...con gái CTTĐ HB giàu nhất thế giới.IQ:200/200.Giỏi võ và tất cả các loại vũ khí.Bang chủ Moon mạnh nhất thế giới đêm.Nó rất là xinh đẹp.15t. Lãnh Ngọc An (Min):xinh đẹp giỏi võ không biết pama là ai là chị nuôi của nó rất thân với nó,giỏi võ và đặc biệt là dao găm và phi tiêu,lạnh với m.n nhưng rất quan tâm nó.Bang phó Moon.Là một siêu quậy cực đỉnh.IQ;200/200.16t Còn một số nhân vật mình sẽ giới thiệu sau Một người con gái yếu đuối hay khóc nhè lại trở thành một cô gái sống hai mặt không có sự quan tâm của gia đình vậy cuộc sống đó sẽ ra sao.…
Oan gia ngõ hẹp!??Kỉ Mi Thư chỉ mộng cũng không nghĩ tới, đời này còn có thể gặp lại Trương Triệt Nhất,Vừa mới hồi Đài Loan, nàng đã bị kia cao lớn nam nhân đãi cá chính,Trước mắt hắn, xa so với năm đó càng tuấn suất ngăm đen, cũng càng táo bạo mà không thể nói lý,Cặp kia lợi hại con ngươi tổng uẩn hừng hực lửa giận, chước nàng da đầu run lên,Vang tận mây xanh rít gào rống giận, lại oanh nàng song nhĩ phát đau,Từng mê đảo vô số nam nhân kinh người mỹ mạo, lúc này nhưng lại cũng không dùng được, Nàng uể oải tưởng bỏ lại này bút đại sinh ý, lòng bàn chân mạt du khai lưu. Ai a, không đều nói đại nhân bất kể “Tiểu nhân” Quá saoHắn vì sao cố tình đối năm đó kia cọc “Trò đùa dai” Nhớ mãi không quên,Chẳng những trước mặt hàng xóm mặt bắt cóc nàng, cường bắt tiến hoang sơn dã lĩnh lý,Còn đối nàng người này sờ sờ, chỗ thân ái,Nói cái gì muốn nàng nếm thử “Đã lớn thức” báo thù thủ đoạn......…
Bởi vì anh là kẻ ngốcĐiều duy nhất anh có thể nghĩ đến là emNhưng anh biết em đang nghĩ đến một ai đó Và em hầu như không biết đến cảm xúc của anhAnh gần như không tồn tại trong đời emvà anh chắc rằng em không hề nghĩ gì đến anhNhưng với anh, ngày tháng là khoảng thời gian anh nhớ emvà dòng lệ anh lại tuônĐược nhìn thấy sự quay lại của em là niềm hạnh phúc của anhThậm chí nếu như em không biết được cảm nhận đórồi cuối cùng em lướt qua anh như cơn gióNhững ngày đó anh bạo gan để được thấy emNhững ngày đó thật nặng nềTiếng yêu em luẩn quẩn không thốt nên lờivà rồi một mình anh khóc vì emmột mình anhnhớ đến emCưng ơi, anh yêu emAnh đang chờ emAnh hầu như không tồn tại trong tháng ngày của emvà anh chắc rằng em chẳng có một hồi ức gì về anhNhưng với anh, ngày tháng trôi qua là nỗi nhớ về em và tự vẽ nên kỉ niệm cho riêng mìnhvới anhtình yêu là nỗi đau ngọt ngàoĐể rồi khi thấy nụ cười xinh của emAnh chẳng thể cười cùng emNhững ngày đó là thời gian anh nghĩ đến emkhoảng thời gian trái tim anh lạnh lẽo và buồn bãAnh muốn gặp em , mà những lời đó chẳng thể nói rakhi một mình, anh khóc vì emvà một mình, anh nhớ emCưng ơi, anh nhớ emAnh đang chờ đợi emBye bye mà chẳng bao giờ nói lời chia taydù cho anh không bao giờ có emAnh cần emAnh muốn em mà chẳng thể nói được điều gìLại lần nữa anh biện hộ cho mìnhBaby I Love U I'm Waitting For U.…
Mùa thu năm ấy, Hà Nội nhuộm vàng sắc lá, cũng là lúc Gia Bảo lần đầu nắm tay Khánh Duy giữa dòng người đông đúc. Hai con người từng nghĩ bản thân không xứng đáng với tình yêu, cuối cùng lại tìm thấy sự bình yên nơi có nhau. Họ cùng nhau lớn lên từ những vết thương cũ, cùng viết nên những ngày tháng thanh xuân rực rỡ, nhẹ nhàng mà sâu sắc như gió thu lướt qua lòng người.Nhưng không ai dạy họ cách giữ lấy hạnh phúc. Một hiểu lầm, một cuộc gọi không ai bắt máy, một đêm giận dỗi mà không ai quay đầu... đã đủ để đẩy cả hai ra xa nhau. Không một lời chia tay, không một cái kết rõ ràng - chỉ là từ một ngày nào đó, họ không còn xuất hiện trong cuộc đời nhau nữa mà thôi.Hai năm sau, giữa một chiều thu se lạnh ở Đà Lạt, Bảo bước vào một tiệm sách nhỏ bên đồi và bắt gặp ánh mắt Duy qua lớp kính mờ. Thời gian không lấy đi đôi mắt biết cười ấy, nhưng ánh nhìn giờ đây đã trầm hơn, đượm buồn hơn và... lạ lẫm như cả hai chưa từng quen biết.Hai người - hai năm - hai trái tim vẫn còn chưa lành bởi những vết thương đã rách. Họ ngồi lại, đối diện nhau giữa không gian thơm mùi trà ấm và gió thu, cố gắng xâu chuỗi lại những ký ức bị bỏ quên, những điều chưa kịp nói ra và cả những yêu thương chưa bao giờ hết.Liệu mùa thu này... họ sẽ rẽ lối lần nữa? Hay can đảm nắm tay nhau một lần sau cuối?Cùng đón xem nhé?…
Ngây dại một phút...khổ đau cả đời, thanh xuân này tôi lỡ cậu thật rồi!💔Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong khoảng thời gian tươi đẹp ấy...dù chỉ là khẽ lướt qua!🍀#chúng_ta_của_những_năm_tháng_ấy…
We do it like a mafia. 누구일까 mafia?cre : @dazzlingg10xx…
em thương chị nhiều nhiều lắm, nhưng mà chị ơi em rất sợ, ngày nào đó sẽ có người đến đây và mang chị đi mất. vậy thì, còn ai ở đây chăm lo cho em nữa?…
Câu truyện kể về chuyện cắm trại đầy kinh dị của ba người bạn…
Cậu- Jeon Jungkook với hắn- Kim Taehyng vốn là kẻ thù từ nhỏ nhưng thật trớ trêu thay cả 2 lại yêu nhau cho dù cả 2 gia tộc vốn không hề ưa nhauThật khó để lựa chọn giữa tình yêu và gia tộc, cả 2 sẽ chọn trái tim hay lý trí?…