Mùa Hè Năm Đó 「PondPhuwin」
Em...thương anh lắm..!Thương nhất khi còn có thể..!…
Em...thương anh lắm..!Thương nhất khi còn có thể..!…
Thể loại: danmei, ngọt, 1x1, ấm áp,sủng nịch công x ngoan ngoãn thụ.…
Kể về mối tình lâm li bi đát của Tiểu Bình và chàng ĐẦU GẤU khi mới vừa vào trường mới :3 🐼🐻🐨Đây là lần đầu mình viết xin mọi góp ý cho :))…
LƯU Ý: 2nhân vật chính sẽ không xưng tên vào truyện thay vào đó sẽ gọi là cô-cậu, còn các nhân vật phụ sẽ xưng tên đến hết câu truyện, mọi người cân nhắc trước khi đọc, không sẽ bị rối…
Truyện tưởng tượng,không có thật.Dựa theo lời của nhân vật LinChúc mọi người đọc truyện zui zẻ…
Một giây ý tưởng lóe lên, siêng thì ghi lại không siêng thì nó sẽ chìm vào quên lãng....…
Đây là quyển viết tiếp theo vì nick kia au mất mật khẩu rồi nên xin lỗi m.n vì ko ra chap mới cho mọi người…
Nữ chính: Hoàng Lê Lam DươngNam chính: Nguyễn Hoàng Nhật AnhNgày hôm ấy tôi bê đống vở bài tập nặng trịch đến phòng giáo viên thì bị ai đó kéo tóc."Ê nấm lùn, đi đâu đấy?""Việc nhà mày à?"Tôi liếc nhìn tên đó, Nguyễn Hoàng Nhật Anh-trap boy chuyên toán, thay người yêu như thay áo. Cậu ta cúi xuống nhặt giúp tôi một quyển vở bài tập rơi dưới đất. Tự dưng tôi thấy cậu ta cũng tốt đấy chứ. Cậu ta nhìn tôi rồi lại bắt đầu trêu chọc. "Nấm lùn bê nổi không, hay cần tao bê giúp""Mày im mồm đi""Lùn...nhưng mà xinh"…
Truyện tưởng tượng,không có thật.Tác giả vô hình.…
Một ngày mưa, Ánh Dương gặp lại người đã thay đổi cuộc sống cô sau sáu năm. Duy Minh không còn là chàng trai thời non trẻ, cô cũng đã trưởng thành theo cách riêng của mình. Khúc mắc trong lòng không dễ dàng gỡ bỏ, liệu rằng họ có chấp nhận nhau một lần nữa...…
"Sau cơn mê man là một thế giới mới, sau cái mơ màng là sự thức tỉnh không thể tránh khỏi của một sinh vật và sau mọi chuyện thì ngươi phải chết." Đó là lời của một quỷ thần về điều hắn sẽ làm với Thiên Phi, thật kì lạ khi cậu phải đón nhận sự căm ghét ấy mà còn chẳng làm gì. "Ngươi sao? Ừ thì không tốt cũng không xấu, hoặc là vừa tốt vừa xấu." Đó là lời nhận xét chung quy của một thiên thần về Thiên Phi, bản thân cậu đã nghĩ rằng sẽ được khen sau khi hỏi câu đó. "Nhưng mà qua tất cả những thứ mà ta đã dấn thân đối mặt thì cũng chỉ có thể đến đó thôi sao?" Câu hỏi vang được thốt ra từ miệng Thiên Phi, từ thứ mà đã và đang mờ dần rồi biến mất. Đúng vậy, đó hẳn là một kết thúc tồi tệ cho một cuộc đời hoành tráng.…