[FULL] Cuộc Sống Của BangChin
Couple : - Sowjin- Taerin - Eunkook- Yumin- Sinhope- Sumji…
Couple : - Sowjin- Taerin - Eunkook- Yumin- Sinhope- Sumji…
Thế giới này vốn dĩ không có màu sắc, nó chỉ mang cái màu mà chúng ta tự tô vẽ lên.Qua lăng kính của Owen, cuộc sống không phải là những chuỗi ngày rực rỡ, mà là những mảng màu loang lổ của ký ức và thực tại. Giữa những bộn bề tâm lý ấy, Zoe xuất hiện như một nốt nhạc lạc nhịp nhưng dịu dàng.Liệu khi hai lăng kính khác biệt chạm nhau, họ sẽ nhìn thấy một thế giới tan vỡ, hay là một sự bắt đầu mới đầy chữa lành?Lần đầu viết truyện những chương đầu mình viết sửa đi sửa lại rất nhiều mong mọi người thông cảm.…
roommate là thằng bạn đáng ghét nhất ! nhưng không hiểu sao- mình yêu nó !…
Anh nhìn cô, ánh mắt không còn lửa giận , chỉ còn lại sự lạnh lùng trống rỗng.Rồi anh bật cười, nhưng nụ cười ấy khiến cô lạnh sống lưng."Cũng chỉ là đính hôn thôi mà, chưa đăng ký, chưa đám cưới... Chỉ sự gắn kết mỏng manh đó mà cô muốn giữ tôi lại suốt mấy năm cô rời đi à?"Giọng anh hạ thấp, từng chữ như đâm vào lồng ngực:"Cô tự tin vậy sao?"Shasha chết lặng. Cô tưởng mình chuẩn bị đủ tâm lý, nhưng hóa ra... không phải. Không phải chút nào.Cô lắc đầu, lùi lại nửa bước, nhưng vẫn cố nhìn anh, đôi mắt rưng rưng, giọng cô vỡ ra:"Anh... Ý anh là gì?.Ý anh là... cái tin đồn hẹn hò kia... là thật sao?".Anh không nói gì.Chỉ nhìn cô - như nhìn một người xa lạ.Anh không trả lời ngay. Mãi đến khi cô chờ đến nghẹt thở, anh mới nhếch môi:"Cô nghĩ sao, thì nó là vậy.""Anh... sao anh lại làm thế..." .Cô lùi lại một bước, gần như không đứng vững ."Thì sao?" .Anh hỏi lại, ánh mắt tối đi"Cô rời bỏ tôi không chút luyến tiếc, giờ lại sợ mất tôi à? Đúng là con người chỉ khi mất đi mới biết tiếc. Nhưng tiếc thì làm được gì?"Cô bật khóc, đứng đó trong khoảng lặng đến tàn nhẫn. Căn nhà như co lại, mọi kỷ niệm từng ngập tràn nơi đây giờ chỉ là những mảnh gạch lạnh buốt dưới chân.…
[...] Ngày hè oi ả. Một trận gió thổi qua, mặt hồ lấp loáng ánh trời lần nữa gợn sóng.[...] Phía xa kia, có bóng người cao lớn, vững chãi đang ngẩng đầu ngắm nhìn những tán sứ trắng đơm đầy hoa. Như nghe thấy đâu đây tiếng bước chân, bàn tay người ấy theo thói quen cũ lại nắm hờ chuôi kiếm báu, rồi từ từ ngoảnh đầu."Nguyệt Cầm."Ánh mắt. Nụ cười. Và cả giọng nói đó. Tất cả vẫn nguyên vẹn như thuở xưa kia. Thiếu nữ trước mặt chàng vận xiêm y xanh thẫm, mái đầu búi gọn bằng một chiếc kim thoa. Đôi hoa tai cẩm thạch từng là tín vật gửi trao vẫn trang nhã, lành lặn không mảy may vết xước. Chính là dáng hình này, tất cả y hệt như buổi chiều nào khi cả hai từ biệt, nàng bần thần đứng trên cao, dõi trông mãi bóng chàng cùng đoàn quân Thánh Dực đang dần khuất sau rặng tre già. Mà chàng của thời khắc này, lại hệt như lần đầu đôi bên gặp lại nhau ở Thăng Long sau hơn bảy năm ròng cách biệt. Hóa ra, dù là không gian nào, thời khắc nào, chàng vẫn ở đây, kiên nhẫn đợi chờ nàng. Giống như vốn dĩ chàng chưa từng rời xa, chưa từng để nàng phải một mình cô quạnh. Nào mơ chi trăm nghìn lần tái ngộ. Chỉ xin duy một lần tương kiến, mãi mãi chẳng cách rời.•[Vẫn là Hai Mảnh Tơ Duyên, nhưng là một phiên bản khác]•Ảnh bìa edit by me…
Tiếp nối câu chuyện của phần Nghiệt Duyên bản gốc mình xin viết câu chuyện về tình cảm của họ. Mong mọi người đón nhận ạ. p/s Truyện này là mình viết và thêm vài người giúp đỡ ạ. Nếu mọi người có đăng lại xin để lại nguồn giúp mình ạ. Mình cảm ơn ạ🥰…
Present Dumb, Future Love by peachysnoo @AO3Fic dịch có sự cho phép của tác giảThe fanfic was translated with permission of author…
Chuyện tình của chúng mình bắt đầu có hậu, kết thúc có hậu.…
Chuyện về những kẻ si tình lạc lối giữa cuộc sống vô vị không lối thoát.#Mỗi chap là một oneshot. Chủ yếu là SE, một vài chap sẽ là OE hoặc BE.#Ai không thích thì nhích chứ đừng nói những lời lẽ đắng cay.⋆⭒✮⭒⋆thập cẩm nhưng chủ yếu là Hyunmin ( my otp ). Nghìn năm ra một chap.…
Đời này, anh nợ em.…
Đôi lời muốn nói: .-. Người ta thì viết couple, đam mĩ nọ kia, chế đây chả biết viết kiểu đó, đây thuộc dạng tình bạn, tình đồng đội và tình huống học đường trong sáng chuẩn mực xã hội :Đ kkk…
một ngàn bảy trăm mười ba câu chuyện khi đi làm của sebongie--------------------------------------nhân vật chánh :cheolhansoonhoonwonhuigyuhaoseoksooverkwanchan bé bi--------------------------------lowcaser, beep beepcảm ơn mấy bồ đã đọc fic của tui…
"Mộng mơ này... chỉ dành cho em!"…
Tôi viết ra những câu chuyện này, dựa theo suy nghĩ của bản thân, không có ý phỉ báng, bác bỏ bất cứ điều gì cả. Một số chi tiết do bản thân tự thêm để hợp với logic, khiến người đọc có cái nhìn nhân ái hơn với những nhân vật phụ, nhân vật phản diện.…
em nói em thích hoa anh đào, thích luôn cả anhkim taehyung x kim jisoo…
Màu hồng. Tình yêu của em. Của anh. Của chúng ta. Tất cả đều màu hồng. Bản quyền thuộc về Lê Tâm An. Không mang đi chỗ khác. Tớ không nhận bất cứ trường hợp chuyển ver nào hết! Hãy tôn trọng công sức của nhóm!…
Quá khứ là thứ đã tạo nên tương lai....Nhưng đôi khi cái quá khứ đó...Trong tương lai khi nhớ lại sẽ thấy đau.------------------------Tình yêu là một phép nhiệm màuỞ đó để xoa dịu nổi đau cho người mình yêu------------------------"If we by together - We can do it"…
cẩn thận với đứa trẻvì nó sẽ giết ngươingười hiếu thắng liền chếtkẻ hai mặt là ai?thợ săn hóa con mồisi tình hóa đau thươngtrò chơi liền bắt đầukết thúc bằng máu xương. .. /warning: có chi tiết bạo lực, chết chóc, vui lòng cân nhắc trước khi đọc./pls don't reup without permission.…