Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1 người là con trưởng đoàn , 1 người là con diễn viên múa , lớn lên cùng nhau , cùng nhau tập múa . Một ngày người con gái của trưởng đoàn phải cưới chồng vì cha cô đã hứa gả cô cho người ta , cô không muốn thất hứa với người yêu đành uyên sinh , người còn lại hằng ngày sống trong một giấc mộng , nơi đó cô cùng người yêu múa với nhau điệu múa mà cả 2 từng dùng để tỏ tình ý với đối phương , tỉnh mộng cô chỉ còn lẻ loi , khi tỉnh cứ múa lại điệu nhảy năm ấy để hy vọng chỉ là người kia ngủ quên , chỉ là người kia trễ hẹn , chỉ là... người ta quên gặp mình .…
Oneshot - Nghiện yêu đươngFanfic: Lưu Diệu Văn x Nghiêm Hạo TườngThể loại: Showbiz, siêu ngọt luônTác giả: Chính tui (绝不磕糖正道)Tự nhiên ngẫu hứng nghĩ ra cái tên xong viết vui vui vậy thôi.Truyện hoàn toàn là tưởng tượng của tác giả, vui lòng không áp đặt lên người thật!…
Nếu ngày mai biển có nổi sóngNếu ta phải đi đến nơi mặt trời ngủ quên,Xin hãy giữ một nửa trái tim ta nơi đây,Và để nửa kia dẫn lối trở về.Dựa trên bộ "Sử thi Odyssey"…
Làm gấu bông của anh nhé. Ngày đầu tiên rước em về nhà sẽ gọi em là "Bé Ngoan", rồi sau đó sẽ gối đầu lên em cho đến khi em bẹp dúm mới thôi.能動的三分鐘 (ba phút chủ động, @lofter)…
Người như hắn, không chỉ bề ngoài sẽ là đẹp trai lạnh lùng, mà ngay cả bên trong con người cũng là cao ngạo, độc chiếm và nguy hiểm. Người như cô sẽ sợ hãi và nhút nhát trước hắn. Cho dù có cố gắng giấu diếm, nhưng sẽ chẳng bao giờ có thể thoát khỏi ánh mắt như lang hổ của hắn. Vậy thì thuần phục hay bỏ chạy? -Trích đoạn:"Ngẩng lên nhìn tôi!" lời nói của Dương Quan lạnh băng khiến cho không khí như bao trùm một tầng hơi thở của Tử Thần. "..." tôi cắn răng, lặng yên không dám cử động. "Tôi nói, ngẩng lên nhìn tôi!" dường như hết kiên nhẫn, từng chữ anh nói đều rít qua kẽ răng làm kẻ khác buộc phải sợ hãi. "Tôi sai rồi!" mà tôi đương nhiên chẳng phải hạng ghê gớm gì, tất nhiên sẽ sợ run lẩy bẩy. Nghe tôi nói vậy, giọng nói anh ta nhẹ bẫng, ánh mắt thờ ơ đảo quanh người tôi "Em làm gì?" áp lực hình như được trút bỏ. Tôi không dám nói mình làm gì, đành thề suông, "Tôi sẽ không bỏ chạy" thì chính là ngu ngốc. "Được" Dương Quan khẽ cười, với tay về phía tôi "Lại đây"Dằn lại cảm giác sợ hãi, tôi khó khăn nhích từng bước đến trước mặt anh ta "Tôi ở đây"Đột nhiên kéo tôi vào lòng, tiếng nói từ trên đỉnh đầu truyền xuống, phảng phất như chưa từng tồn tại "Tốt lắm"…
Menu Charmolipi ngày 04/07, bánh hòn Phan Thiết.Tác giả: 喜欢内双 (bielaiguanwo1 via lofter)Truyện chuyển ngữ ĐÃ có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup truyện.Dịch: QT + Google TranslateEdit: DaisyMình chỉ chuyển ngữ, không dịch, độ chính xác không đảm bảo 100%. Mọi người có thể vào Lofter ủng hộ tác giả ^-^.…