[ShaTou Fanfic] Không Hẹn Mà Gặp
Không ai nói trước được điều gì trong tuổi trẻ.…
Không ai nói trước được điều gì trong tuổi trẻ.…
Choi Hyeonjoon dạo này hay mơ thấy Jeong Jihoon.…
Truyện không quá ngắn, cũng không quá dài! Đơn giản là cảnh sát nghèo nàn vì công lý chính nghĩa và tư bản giàu có vô lương tâm =))))! Yếu tố 18+ có thể hơi nhiều 😂!…
Vì fandom mới mọc quá lạnh lẽo nên quyết định tự thân vận động. Ở đây là Bơ Sò aka 14 Casper x K.O ( Nguyễn Mạnh Cường x Nguyễn Thái Sơn). Vibe niên hạ cún con nói nhiều hay dỗi, thoại cringe x cái chùa tụt hậu so với thời đại, bên ngoài cọc bên trong mềm như bông)P/s: ko biết có bà artist nào đọc cái nì ko nhưng nếu đọc thì cho tin xin liên hệ tui muốn vẽ 1 cái bìa xinh xinh cho 2 anh nhà Cảnh báo: vui lòng block chính quyền nếu bạn cap truyện đi đâu đó…
my love , my storybuitruonglinh x doviettienoneshort,shortfictruyện mang tính chất vui vẻ không áp dụng đời thựcĐảm bảo 100% HErất mong được mọi người iu thưnn…
textfic, badword, ooc…
sinh ra đã là thứ đối lập nhau.…
Mọi thứ đã phải diễn ra như vậyĐể em thấy em phải yêu mìnhĐã đến lúc em phải nhận raEm đã luôn tự lừa dối con timVì nếu anh muốn anh đã tìm cáchNhưng anh chẳng hề gìEm ghét cái cách em luôn bào chữaCho mọi lần anh vô tâmEm ghét cái cách, em nói em vẫn ok khi em tủi hờnGhét dư luận tàn nhẫnGhét nghĩ đến anh nhiều quá mứcGhét việc phải giữ im lặngTỏ ra mình không vướng bận…
๖ۣۜMẹ đẻ: Nhất Chích Đại Nhạn 一只大雁 (aka Một Con Chim Nhạn).๖ۣۜSố đo ba vòng: đoản văn manh ngọt, hiện đại, chủ thụ, bao dưỡng.๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 7 tuổi + 0 lần chết lâm sàn.Nguồn: Kho tàng đam mỹ- FanficEditor: Cá Diêu HồngĐôi lời: Khi đọc truyện nếu các bạn thích thì hãy ủng hộ, không thích xin đừng nói lời cay đắng. Nếu có repost, xin hãy xin phép, ghi nguồn và dẫn link. Cảm ơn mọi người! (❁'▽'❁)*✲゚*๖ۣۜNhử mồiTrang Diễn cảm thấy Văn tổng không thích cậu chút nào hết, bao dưỡng cậu chỉ để xúc phân cho con mèo siêu siêu mập kia thôi (/□\*)・゚゚・。 (/□\*)・゚゚・。…
Anh chàng du học sinh mới về nước vs Cô vợ nhỏ trong một cuộc hôn nhân sắp đặt.…
Vương Sở Khâm và Tôn Dĩnh Sa gặp nhau gặp nhau lần đầu khi họ 13 tuổi.Khi Vương Sở Khâm nhìn "quả dưa" thấp bé trước mặt, thoạt nhìn cậu ta tưởng đó là một bé trai, nhưng kết quả anh lại được bảo gọi đứa nhóc tomboy này là "mei mei".Cô bé khác xa những bé gái mà cậu ta từng gặp. Những cô bé khác đều đều có bím tóc, mặc váy hoa sặc sỡ, còn cô ấy thì sao? Cắt tóc gần giống cậu ta, thậm chí cách ăn mặc cũng giống.Lần gặp mặt đầu tiên, Vương Sở Khâm 13 tuổi không phục, từ chối gọi Tôn Dĩnh Sa là em gái. Cậu ta nghĩ gọi là em trai thì hợp lý hơn. Kết quả là ăn ngay một cú tát từ ba mình, cuối cùng cũng phải khuất phục.Từ đó trở đi, Vương Sở Khâm trở thành anh trai của Tôn Dĩnh Sa.…
trúc xinh trúc mọc đầu đình đến nay sao vẫn một mìnhlá rơi rơi mãi thật buồn nhìn người đi mắt anh tuôn sầuáo anh nay sứt chỉ rồi nhớ em anh nhớ một đờicố quên nhưng mãi bồi hồi lệ nhòa đôi mi ướt anh mỉm cười…
Couple chính: Điều tra viên Trịnh Bằng x Sát nhân hàng loạt Điền LôiGiới thiệu: Đây là fic về cảnh sát - tội phạm với bối cảnh hư cấu, được chia thành ba phần: "Ký sinh" - liếm láp lên lớp vảy máu. "Lột da" - tự tay cạy đi lớp vảy máu ấy. "Cùng thiêu rụi" - lớp vảy máu vĩnh viễn không thể cháy rụi giữa chúng ta.⚠️ Chú trọng cốt truyện, motip cảnh sát - tội phạm, hư cấu.…
Năm nay đón Valentine với Hiếu và Quan nhé• series mỗi năm chỉ có một tập•…
AU, OOC KHÔNG LIÊN QUAN NGƯỜI THẬT, HOÀN TOÀN HƯ CẤU.Cô bé 15 tuổi run rẩy, cố gắng ép mình thành một hình khối vô tri, mong rằng lũ ác quỷ kia sẽ quên đi sự tồn tại của cô. Miền bắc Myanmar - một cái tên nghe xa lạ, lạnh lẽo, giờ đây là địa ngục giam cầm cô. Cho đến khi có một ánh sáng xuất hiện, một người ở ranh giới trắng đen, đã đưa tay kéo cô ra khỏi vực thẳm.Tôn Dĩnh Sa không cử động. Cô bé vẫn nhìn chằm chằm vào anh, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu. Trong mắt cô, người kia cũng là một tên tội phạm, một thành viên của băng đảng này, chỉ khác là người ở trước mặt cô có vẻ ngoài sạch sẽ hơn mà thôi."Chạy. Cứ chạy thẳng theo hướng này, đừng quay đầu lại." Anh đẩy nhẹ cô về phía trước, chỉ tay về phía một vệt sáng yếu ớt xa xa. "Chỗ đó... là biên giới. Sẽ có cảnh sát ở đó."Tôn Dĩnh Sa đứng lại. Trong bóng tối, cô chỉ nhìn thấy bóng lưng vững chãi của anh, một người đàn ông xa lạ đã đột ngột xuất hiện và cứu cô ra khỏi địa ngục. Cô không biết anh là ai. Anh không đeo quân phục, không có phù hiệu. Anh trông giống một tên tội phạm, nhưng lại có ánh mắt của một người không muốn làm tổn thương cô."Anh... anh là ai?" Cô khẽ hỏi, giọng vỡ vụn.…
í là có cách nào để đông quan ở bên minh hiếu mãi mãi về sau không vậy gia đình mìnhnội dung trên trời dưới biển, câu cú trên trời dưới biển, ngôn từ trên trời dưới biểnxin đừng đánh tôi nếu mọi người không hiểu tôi đang viết gì (vì tôi cũng thế)…
Chung cư đéo gì mà như cái chợ vậy?…
chuyện yêu đương linh ta linh tinh.…
tên gốc : 我的前男友爱着我tác giả : linyasnguồn : truyenwikidich.net‼️‼️ truyện dịch chuyển ver Vương Sở Khâm - Tôn Dĩnh Sa với mục đích lưu lại đọc. Phi Lợi Nhuận "Tôi đáp ứng rồi...... Chia tay đi!" Gửi xong này tin nhắn, Tôn Dĩnh Sa đã trốn tránh Vương Sở Khâm suốt ba năm. Ba năm sau, khi cô trở về nhà, lần đầu tiên gặp lại Sở Khâm đã bị hắn kéo vào trong xe, cuồng loạn mà thân mật. Vương Sở Khâm không cam lòng hỏi: "Vì cái gì?" Tôn Dĩnh Sa cười lạnh, "Chia tay không phải anh vui hơn sao, tôi chỉ làm như anh mong muốn mà thôi!" Gương vỡ lại lành, 1V1, hết thảy đều chỉ là hiểu lầm mà thôi Nam chính không tồi tệ, không cặn bã, hoàn toàn không tra (ý chỉ không phản bội hay xấu xa), vô cùng vô cùng vô cùng yêu nữ chính!!!…
LyHan là một con người lạnh lùng, không hề có cảm xúc với bất cứ ai, xung quanh cô có rất nhiều người yêu thích nhưng cô không để tâm đến, công việc chính của cô là batender tại một quán rượu. Han Sara là một tiểu thư nhà giàu hư hỏng, sẵn sàng vung tiền để đạt được thứ mình muốn. Trong một đêm thanh tịnh, Han Sara đến quán rượu của LyHan để giải khuây, bọn họ đã gặp nhau ở đó. Tuy nhiên, ban đầu Han Sara có thành kiến với LyHan, cô không ưa cô ấy tại vì tính cách lạnh lùng của LyHan. Liệu rằng với tính cách trái ngược như vậy thì hai người có đến được với nhau hay không?…