Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ngày mưa tầm tã, sấm chớp đùng đùng... Bóng dáng cậu thanh niên ấy bước đi chậm rãi trên con phố không một bóng người... Tay vẫn cầm quyển vở cháy xém ấy, dù nó đã nát te tua... Cậu cứ đi... Mặc kệ chi cơn mưa kia càng nặng hạt... - Anh hùng... " Thằng vô năng như mày không làm anh hùng được đâu "- Ừ thì... Không làm anh hùng nữa vậy... Nhoẻn miệng cười, cậu bước dần vào bóng tối...…
Đã có ba cuộc gặp gỡ giữa Park Dohyeon và Son Siwoo. Lần đầu gặp gỡ là lỡ nhịp trái tim, gặp lại nhau lần nữa là sự hoài niệm, lần hội ngộ sau cùng là sự đắm chìm.…
❗️Lưu ý: AU!, Izuku vẫn vô năng và là học sinh cấp 3 bình thường.Câu truyện về Shoto và những giấc mộng.Đây một tác phẩm mình viết vội trong vài ngày. Tuy thời gian oneshot này được đăng tải là 2024, nhưng mình đã viết nó vào 2022. Sau một thời gian nhớ lại thì mình quyết định một lần nữa đăng nó lên lại wattpad, và giữ nguyên gốc bản 2022 (đã sửa qua tí xíu) thay vì chỉnh sửa lại hết cho hợp với văn phong bây giờ✨#Ri (@Rippi952)Hiện mình chỉ hoạt động ở wattpad10/7/2022: Oneshot được viết10/7/2024: Chính thức được đăng lên wattpad…
Son Siwoo chỉ muốn một em ghệ đáng yêu.Warning: ooc, r16.Lưu ý: original world, gen24 timeline.Cre: "Ghệ mới"-----P/s: chúc mn năm mới vui vẻ, bình an 🕊…
Tỉnh dậy ở một nơi kỳ lạ cũng không có gì quan trọng.Mà Jeong Jihoon hình như đang giận anh thì phải?Warning: ooc, r16.Lưu ý: 2025 timeline GenG & NS.-----P/s: cỏ mèo con đợi tuiii 😼…
tên cũ: | hải đăng doo × lou hoàng | (oneshot) phép màu.chiều nay có người, hẹn anh với nụ cười tươi.start: 250715end:ngẫu hứng khi stress, mang đi nhớ nhắn.…
"Cậu làm cái gì vậy?" Sicheng chậm chạp mở mắt, lầm bầm hỏi trong khi miệng vẫn đang bị Jaehyun chặn lại"Giúp cậu lau sạch môi," Giọng nói của Jaehyun bị đánh gãy giữa chừng khi anh ấn môi vào Sicheng thêm lần nữa, vội vã đến mức nụ hôn rơi lệch ở khoé môi... Hừm, nhưng mà Jaehyun còn chẳng buồn bận tâm về điều đó@potatohead…
Sài Gòn, 1982.Tiếng còi tàu hú vang sân ga Hòa Hưng, mang theo những người lính trở về từ chiến trường biên giới Tây Nam. Nhưng với bác sĩ quân y Phác Đáo Hiền, bước xuống toa tàu không có nghĩa là đã về đến nhà. Anh mang theo mình mùi tử khí của rừng khộp Xiêm Riệp, tiếng pháo rít trong những cơn sốt rét và một tâm hồn đã vỡ vụn, không còn khớp nổi với nhịp sống hối hả của phố thị thời bao cấp.Giữa đám đông lộn xộn ấy, có một màu trắng tinh khôi vẫn kiên nhẫn đợi anh suốt bốn năm ròng.Chí Huân - cậu phát thanh viên với giọng nói ấm áp như nắng tháng Tư, người tin rằng chỉ cần mình đợi, người kia nhất định sẽ tìm đường về. Em không sợ bóng tối trong mắt anh, không sợ đôi bàn tay run rẩy vì ám ảnh đạn bom của anh. Em dắt anh đi qua những con hẻm nồng mùi hủ tiếu gõ, dùng những bản tin hòa bình để lấp đầy những khoảng trống câm lặng trong lòng người lính cũ.Chiến tranh có thể kết thúc bằng một chữ ký trên giấy tờ, nhưng cuộc chiến để đưa một con người trở về từ cõi chết tâm hồn mới thực sự bắt đầu."Hòa bình đã về trên từng mái tôn rỉ sét của Sài Gòn, nhưng bao giờ trái tim anh mới thực sự được giải ngũ, để yêu em một cách vẹn tròn đây anh?"…
Đôi bạn 98line dính nhau quá nên xin phép đóng góp một fic ạ."Cuộc sống của mình và cậu khác nhau, nhưng may mắn lại hai đường kẻ ấy lại giao nhau ở một vài điểm nút. Dù không thể đi đến cuối cùng, nhưng mong là một mai có thể gặp lại."…