[ATSH] Tình Yêu Là Một Mớ Hỗn Độn
Chúng ta mắc kẹt vì mớ cảm xúc hỗn độnChúng ta lạc lối vì những ngã rẽ của con tim…
Chúng ta mắc kẹt vì mớ cảm xúc hỗn độnChúng ta lạc lối vì những ngã rẽ của con tim…
Năm 18 chúng ta có nhau Năm 30 chúng ta cũng vậy…
"Tay bưng dĩa muối chấm gừngGừng cay muối mặn xin đừng quên nhau.Bánh này bánh nghĩa bánh tìnhTấm lòng son sắc giữa mình với taBánh này xin được cắt raSáng như trăng sáng giữa ta với mình"…
"sơn nói yêu em đi.""yêu em.""ai yêu em?""anh""nói cả câu đi.""suỵt, lời này, với mối quan hệ của chúng ta, không nói được đâu em."…
Một cuộc cá cược về tình yêu nhưng có vẻ lần này Thái Sơn thắng cả gốc lẫn lãi.(Các sự kiện, tuổi của nhân vật trong fic không có thật!!)…
Anh thương em như gió yêu thương nắng, như bầu trời rộng lớn chứa đựng từng sao, như từng giọt mưa rơi đều là vì em.…
Ý là t thích thì viết thui=)))))…
Vì quá ume cặp này nên mới viết…
Hong có gì mới cả chỉ là tiếp tục của bộ trước thoi mà tại bộ trước bị giới hạn òi nên tui làm tiếp qua bộ này. Cốt truyện vẫn tiếp diễn của phần trước nha mọi người oiii…
có vài điều sau chia tay mà trần minh hiếu và nguyễn thái sơn muốn nói. nói về kỉ niệm, nói về họ và nói về nhau.idea by _mynahpipe…
là từ lúc anh cất lên mấy câu chân tìnhnói ra hết tâm tư của mình rằng"anh thích người ta" tựa như bài caem viết về anh một chiều ta đã xa.…
Người chạy trốn thế giới, kẻ ôm khúc tình siWarning: OOC, OE…
Văn ÁnNguyễn Thái Sơn - một người sống vì ước mơ và không ngừng lao mình vào những mục tiêu cao cả. Và bên cạnh anh, luôn là một chàng trai có đôi mắt sáng, dịu dàng như ánh bình minh, Trần Phong Hào. Với anh, cậu chẳng khác nào mặt trời - âm thầm chiếu sáng phía sau, là điểm tựa để anh có thể vững bước tiến về phía trước.Nhưng cuộc đời đôi khi đòi hỏi những hy sinh không ngờ. Hào đã lặng lẽ chọn rời xa, chọn hy sinh giấc mơ của chính mình để Thái Sơn được bay cao, bay xa. Trong trái tim đầy yêu thương nhưng cũng đầy dằn vặt của mình, Hào chỉ mong một điều giản dị: *Thái Sơn có thể mỉm cười và sống trọn vẹn với lý tưởng của mình*.Thái Sơn cuối cùng đạt được những gì mình hằng mong muốn. Đứng giữa ánh hào quang rực rỡ, anh là biểu tượng của thành công, là niềm tự hào của biết bao người. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa biển người tung hô, Sơn đột nhiên thấy trái tim mình trống rỗng. Bởi trong cái lặng im sau tiếng vỗ tay, anh nhận ra rằng *người đã luôn ở đó, soi sáng sau lưng anh* - Phong Hào, không còn ở bên nữa."Mặt Trời Sau Lưng Anh" là một câu chuyện về yêu thương và mất mát, về những lựa chọn đầy đau đớn của tuổi trẻ. Phong Hào đã chọn đứng trong bóng tối để người mình yêu được tỏa sáng, và Thái Sơn đã đánh đổi hạnh phúc của mình cho thành công. Nhưng liệu anh có thể tìm lại ánh sáng đã mãi lụi tàn? Hay bóng hình ấy chỉ còn là một ký ức đẹp mà trái tim anh sẽ giữ mãi mãi?…
trời sinh voi, trời sinh cỏem là cà rốt, anh là con thỏoải hương màu xanh, hoa hồng màu đỏi say meow, you say awww.…
Câu lạc bộ nghệ thuật và câu lạc bộ cầu lông là oan gia ngõ hẹp hay gì vậy trời?_ Chỉnh sửa 8/3/2025_…
"sigma"…
"em cũng hơn 30 rồi đấy, sớm yên bề gia thất thôi.""em vẫn sẵn sàng mà chẳng qua đối tượng kết hôn duy nhất em mong muốn, hôm nay kết hôn rồi."…
bọt biển vẫn luôn tồn tại chỉ tiếc vận mệnh của một đám riêng lẻ là không dài. tình yêu vẫn luôn tồn tại chỉ tiếc tình ta chỉ tựa đám bọt biển riêng lẻ, đến rồi lại tan mau.…
là anh phản bội em trước, anh phản bội chính mình.em không hiểu, và sẽ mãi mãi không hiểu.rằng anh cần em.…