Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vì sự cố mà vô tình cưới nhau, nên anh và cô xem nhẹ nhau. Cưới về một mực cả hai không chịu sống chung vì nhau, vì thế khoảch cách kéo hai người càng ngày càng xa. Mối quan hệ càng ngày càng vỡ. Tính anh và cô giống nhau, cứ lầm lì xem ai thắng ai thua. Kết quả cả hai làm tổn thương nhau trầm trọng . **Đây là lần đầu em viết truyện, biết là sẽ sai sót nhiều chỗ, các mem đọc nếu có sai chỗ nào thì xin chỉ giáo, nhưng đừng hạnh hoẹ với em là được, nếu không thích thì có thể lướt qua là được a. Chứ đừng hạnh hoẹ em buồn nha.…
Tên truyện: TUYẾT ĐỎ MÙA HẠThể loại: Tổng hợp, Tự Sáng TácĐại diện đăng truyện: Nhan Ngọc NhânNhân vật: Dương Tuyết Yên ( Hạ Niệm Tuyết ), Dương Thiên Luật, Trịnh Hạo Nghiêm, Dương Khuất Văn, Dương Nhật Huyên, Đào Như lan, Đào Như Ngọc, Đào Như Hoa, Trịnh Hạo Minh, Dương Y Nhàn, Ngô Hoài Anh, Ngô Thiên Mộng, Huỳnh Hi Mẫn, Huỳnh Hi Viễn, ...v..v...Giới thiệu sơ lược về Kỳ Thiên Quốc: Trung tâm lãnh thổ là Kinh Thành với thành " Tử Băng "nổi tiếng và các Thị trấn lớn: Bắc Sơn, Mộc Nam, Đông Hưng, Tây Sương.Văn án:Nàng được sinh ra cùng với ca ca, nói đúng hơn là một cặp song sinh, là nhị tiểu thư của Dương phủ, Dương Tuyết Yên.Trong mắt thiên hạ Tuyết Yên là người hạnh phúc nhất thế gian, chính bản thân nàng cũng cảm thấy như vậy.Thế rồi đến một ngày nọ, khi phải rời xa tổ ấm thân yêu và sinh sống ở một nơi khác... với cái tên mới, Niệm Tuyết đã trải qua cuộc sống cực khổ dưới thân phận của một nha hoàn ...Nàng đã gặp phải rất nhiều chuyện và cũng gặp được chàng, người nàng thề sẽ yêu suốt đời....Cho đến khi trưởng thành, bí ẩn về thân thế của Hạ Niệm Tuyết được hé mở ... trong lúc sinh mệnh "ngàn cân treo sợi tóc", nàng đã biết được người mà mình luôn kính trọng không ai khác là kẻ năm xưa đã nhẫn tâm giết chết chính nữ nhi của mình!! Ông trời thật trớ trêu thay.... Lại chính là vì chàng sao ?? ... Ca ca ..-- - - - - -- - -Continue...…
Nỗi ám Ảnh bầu như Vào Trong Tim tôi💕, Nó Gắn liền vs tôi khi lớp 1-12 ,Tôi Thấy Nó Làm cho tôi áp lực ,Tôi ước gì Ko có Bài thi thì Thế giới sẽ Không khổ rồi ,đúng vậy Chỉ Là Đề thi mà làm cho vả lớp tôi phát Điên Thầy thì vui Tươi Nhưng học sinh thì muốn chạy về Tôi sợ nó quá rồi, Tôi Phát Điên vì nó Vì nó mà Tiếc học của Lớp tôi bị giảm Phải làm Bài hết mới đc đi chơi,Tôi Thấy thật Buòn khi có Đề Thi ,Không có thì vbây giờ nhà tôi đi chơi rồi…
"100 ngày cuối cùng để yêu anh"Văn Án : Bạch Lạc Dư là vốn từng là một người luôn lạc quan ,luôn bày sự quan tâm đến Lâm Phong; thanh mai trúc mã của cậu ; Một ngày người thương của cậu lại đi kết hôn với 1 người khác vào đúng ngày cậu phát hiện bản thân bị căn bệnh nan y khó chữa. Đó là một mối tình đơn phương ấp ủ hơn 20 năm và kết thúc đúng vào ngày cậu ra đi . Lạc Dư quyết định làm điều mà bản thân cả đời không dám chính là sử dụng những ngày tháng cuối để bên cạnh Lâm Phong , bày tỏ tình cảm nhỏ bé của mình . Lạc Dư :" Có lẽ vì em quá ích kỷ chỉ mong anh ở bên em, yêu em , trao cho em những cái ôm . Vốn dĩ cũng chỉ là những mơ tưởng , em biết ! Nhưng em vẫn muốn yêu anh đến hết đời . Mong rằng sau khi em ra đi anh vẫn luôn hạnh phúc ,tạm biệt anh người em yêu!"-Lâm Phong đọc lá thư trên bàn xong hai chân như mất hết sức lực quỳ rạp xuống. Lâm Phong :"Tiểu Dư anh xin lỗi ...., xin lỗi em,...vì đã không nhận ra tình yêu của em sớm hơn " Lâm Phong :" Đừng đi nữa, về với anh đi anh nhớ nụ cười của em rồi"…
Phạm Thu Nguyệt cứ ngỡ sẽ chẳng có liên quan gì đến anh nhưng chỉ một lần tình cờ nhìn vào đôi mắt sâu thẳm chứa ánh sao .Khi anh chăm chú nhìn bầu trời đêm thì giờ đây cô biết mình cờ-rớt người ta mất rồi…
tôi ngồi một lúc thì hưng nhắn tin bảo tôi xuống nhà rồi đi , hưng mặc áo phông trắng khoác thêm áo cradigan màu xám cùng tone với áo khoác tôi cùng với quần bò ống rộng , heehe nhìn chúng tôi như mặc đồ đôi vậy . tôi đang ngẩn ngơ với suy nghĩ ấy thì hưng nói " ê thư mày mặc như vậy ko lạnh hả " " có hơi hơi '' hmm đúng là hơi lạnh thật nhưng mà ko sao thời trang phang thời tiết mà " mặc đi " hưng lấy áo khoác nỉ của cậu để ở trong túi ở chỗ để chân đưa cho tôi " áo mày hả "" ừ , để từ hôm qua rồi đừng nghĩ nhiều "" thì tao có nghĩ gì đâu " tôi cười rồi mặc áo cậu vào , hmm thơm thật , nhưng mà có hơi rộng , chậc chậc hưng thích mình rồi sao trờiitới nơi lúc xuống xe chiếc áo của cậu dài tới đầu gối tôi , thấy thế hưng cười "thư ơi mày cao bao nhiêu vậy , áo này tao mặc vừa mà sao mày mặc thành váy rồi " " tao cao 2m okee" hứ cao hơn ngta có tí mà lằng nhằng" để tao đoán nhé 1m50 à " " koo mày nghĩ tao lùn thế á"" vậy 1m60 hả ""trừ đi 5 cm nữa "hưng nghe xong phụt cười " bảo sao "" bảo sao cái gì , cao hơn ngta có mấy cm mà lằng nhằng "" tao 1m83 tức là cao hơn mày 28cm lận đấy" " oke oke bạn cao tôi lùn hứ " tôi ném áo trả lại hưng rồi chạy vào nhà sách " ơ hay con này " hưng nói với theo…
"ngươi có bằng lòng cùng ta đi tới cuối đời ở tử cấm thành này không, từ anh hạo.""chúng ta đều là nam nhân, ngươi lại là thiên tử, xin lỗi nhưng nếu kiếp sau chúng ta là dân thường thì ta nguyện cả đời này chăm sóc ngươi, trịnh tại hiền ạ."-truyện viết hư cấu, không liên quan tới lịch sử tử cấm thành ở trung quốc-…
Ở những năm tháng bình yên nhất của tuổi học trò,Nguyễn An Miêu là cô gái nhỏ có nụ cười dịu dàng và thói quen ngủ gật giữa giờ ,vô tình bước vào thế giới của Nguyễn Minh Ngư,một chàng trai trầm lặng, thông minh và luôn khiến người khác cảm thấy ấm áp.Từ những lần gặp gỡ tưởng như bình thường,họ dần học cách lắng nghe, thấu hiểu và lớn lên cùng nhau.Không ồn ào, không lời hứa hẹn ,chỉ là một mối liên kết nhẹ như gió,nhưng đủ khiến cả hai nhớ mãi.Vì có lẽ, trong hành trình thanh xuân ấy,gặp được nhau đã là điều may mắn nhất.…
[Boy Love] Truyện đam mỹ tuổi học đườngJohn: Chào các bạn đi ông.Hoàng: Thôi ngại lắm, ông biết tui sợ đám đông màJohn: Có sao đâu, có tôi ở đây mà, đừng lo tôi sẽ luôn ở kế bên ôngHoàng: Thật không ?? >.Hoàng: Thế tui bắt đầu trước nhé, xin chào mọi người, mình tên là Hoàng, mình là người Việt Nam, đang sinh sống và học tập ở TP Hồ Chí Minh và mình là học sinh lớp 12.John: Thế đến tôi nhé, chào mọi người, Mình là Johnny, mọi người hay gọi mình là John, mình là người Anh - Việt, nói dễ hiểu hơn thì cha mình là người Anh còn mẹ mình là người Việt, mình sang Việt Nam để tìm hiểu về văn hóa và con người ở đây, và còn có một lý do khác nữa là...Hoàng: Nhậu nhẹt gái gú chứ gì? -_-John cặp cổ Hoàng rồi rồi nói nhỏJohn: Anh không dám làm gì sai trái với vợ đâu :3Hoàng kéo tay John raHoàng: Ai vợ ông chứ.John: Thế vợ anh có muốn biết tại sao chồng muốn đi đến tạm trú ở Việt Nam không ??Hoàng: Kệ ông (Nóng lòng muốn chết nói đi để tui còn biết xử lý ông, nói sai 1 chữ tối nay nằm cách xa 1cm nhé)John: Nhìn mặt vợ kìa chất muốn nghe lắm chứ gì :)Hoàng: Ai thèm chứJohn: Lý do duy nhất là...Hoàng: Ê, ông kể hết rồi mọi người không đọc truyện luôn àJohn hôn vợ một phát để cảm ơnJohn: Cảm ơn vợ nhiều nheHoàng: Ai vợ ông chứ, tui về nấu cơm đây, về muộn hết cơm ăn ráng chịu nhe, tui về đây.Mọi người thấy đấy Hoàng rất muốn nghe chuyện John kể nhưng vợ không cho, muốn biết thêm hãy đọc truyện nhé :-*…