keonhyeon | em là tâm tư của anh
ONESHOTnhật kí của anh có em.…
ONESHOTnhật kí của anh có em.…
Đợi anh... xin em hãy đợi anh…
Có ai yêu một thằng khùng như em không…
anh tên là Hoàng…
ooc; lowercasemượn rượu tỏ tình thử đi, biết đâu dính thì sao…
Hy ơi, bao giờ Hy mới biết?…
[keonsuni] kiên hạo cứ mãi mộng bóng hình người.…
Nếu một mai tôi không còn bên em xin em hãy nhớ đến tôi…
Khi làm thực tập sinh công ty bảo Keonho phải làm thân và giúp đỡ Juhoon, rồi khi debut công ty bảo Keonho xào couple với Juhoon, nào có ngờ Keonho từ việc tiếp cận có mục đích lại quay ra yêu Kim Juhoon mất.…
Sinh nhật Ahn Keonho…
" hoá ra, ngay từ đầu chỉ có mình là yêu thật lòng.."…
"Anh muốn chúng ta hơn là bạn."Edwards Martin Ahn Keonhoㅡ sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không áp đặt vào người thật và không mang ra khỏi wattpad.…
OTP : Eland'orr x KrixiNot OTP, please surf…
Phosphophyllite bị bỏ lại ở Trái Đất này rồi, cô đơn, một mình. Bỗng một hôm, có một sinh vật kì lạ không biết từ đâu đã ở bên cạnh nó, ngoại hình tựa như loài người mà nó từng thấy trong kí ức của Kim Cang. Cô ta bảo, cô ta muốn ở cạnh nó. Phos không có ý định từ chối, mặc cô ta làm gì thì làm. Thôi thì, có người bầu bạn với nó vẫn hơn mà, nhỉ?Thể loại: Hurt/comfort, chút ngược, ngọt, cư tê, tập trung vào character development với các mối quan hệ hoiBối cảnh: Sau chap 95Đôi lời tác giả: Fic sinh ra vì quá thương Phos hmu hmu nhưng lên nền tảng nào cũng thấy ít fic về Phos zl ;-; Mà thôi kệ, mục đích chính vẫn là để thương Phos. Tâm lí ẻm trong fic không ổn lắm rồi nên phải thương thương ẻm nhiều hơn nữaWarning: OOC, có OC, non-cp nhưng sẽ thả hint khá nhiều giữa OC và PhosphophylliteTác giả: Lovehanaki/HakiBÌA TÁC GIẢ TỰ VẼ, VUI LÒNG KHÔNG RE-UP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!!!…
lowercase; ooc.đừng có nhìn tui nữa!…
"em bảo này.""sao thế?""chúng mình cứ như đang hẹn hò ý nhở?"…
Buffer solution & La Niñabadwords | lowercase | textfic + văn xuôiAn Khánh Huy x Nghiêm Sơn Hoàng…
real sweet, but I wish you were sober…
em nghe này, tôi cho em lựa chọn lại.…
nếu khoảnh khắc này trôi đi, liệu anh có hối hận?…