Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Có những ngày trôi qua lặng lẽ, như gió thổi qua những tán lá, để lại một khoảng yên bình trong lòng mà chẳng lời nào gọi tên. Một bóng người vô tình bước ngang đời, không hề ồn ào, chỉ bằng những hành động nhỏ, cũng đủ khiến những vết thương âm thầm dịu lại. Thanh xuân vụt qua, những khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa lại khắc sâu trong tim, để khi nhìn lại, ta nhận ra rằng đôi khi, sự dịu dàng không đến từ lời nói, mà từ những điều lặng lẽ nhất.…
Preview:"Còn cái này là cho tính mạng của Taehyun bị đe doạ! Đồ độc ác, anh dám giết cậu ấy trước mặt tôi hả?? Tôi biết hết tất cả rồi, chia tay đi đồ tồi!!!"..."Sợ cái mả cha nhà cậu Kang Taehyun, tôi chính thức DỖI cậu!!!"..."Cậu nghĩ xin lỗi bằng nụ hôn này là xong à Choi Beomgyu?"..."Anh có gan thì nói lại vế sau tôi nghe xem nào?"…
⚠️ CẢNH BÁO NỘI DUNG (CONTENT WARNING / TRIGGER WARNING)Thể loại: Kinh dị tâm lý, Body Horror (Kinh dị thể xác), Dark Romance (Lãng mạn đen tối), Siêu nhiên/Hắc ám.Lưu ý quan trọng: Tác phẩm là sản phẩm hư cấu hoàn toàn. Mối quan hệ trong fanfic mang tính chất Dark Romance độc hại và phi thực tế, tuyệt đối không cổ xuy hay áp dụng vào đời thực. Cân nhắc kỹ trước khi đọc nếu bạn nhạy cảm với bất kỳ yếu tố nào kể trên, vui lòng dừng lại để bảo vệ trải nghiệm cảm xúc của bản thân.Chúc bạn có những giây phút trải nghiệm không khí giật gân trọn vẹn!…
VĂN ÁN:"Bác Ahn này." Seonghyeon phá vỡ sự im lặng, giọng đầy vẻ mỉa mai: "Bác rước một kẻ như cháu về nhà không sợ làm loạn cái gia tộc nề nếp của bác sao? Cháu không phải hạng người thích nghe lời đâu."Ahn Minhyuk vẫn không ngẩng đầu lên, gã lật sang trang tài liệu tiếp theo, giọng nói trầm thấp vang lên:"Yên tâm đi. Nhà ta còn có một món quý tử khác nữa cũng không kém cạnh gì con đâu. Vì cả hai đứa đều đồng niên nên ta nghĩ sẽ sớm hiểu nhau thôi."..."Giới thiệu với con, đây là Ahn Keonho. Nó là con trai duy nhất của ta, ngang tuổi với con." Ahn Minhyuk mỉm cười.Seonghyeon nheo mắt, theo bản năng lùi lại một nhịp để quan sát đối phương. Trước vẻ kiêng dè của cậu, Keonho chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười vô cùng tỏa nắng và trong mắt Seonghyeon từ trước đến nay, chưa có ai từng cười đẹp được đến như thế.Cứ như người này chỉ sinh ra chỉ để cười thôi vậy."Hân hạnh quá, cậu là Eom Seonghyeon phải không?"…
Freen không ngờ có một ngày cô lại rơi vào lưới tình với một cô gái, cô gái đó lại là người mà cô xem chẳng khác gì em của mình. Khoảng thời gian cô lảng tránh và cố xem xét lại thứ tình cảm này cũng là lúc cô nhận ra không chỉ bản thân cô có cảm xúc này với đối phương.…
Mùa hè ở vùng quê Gyeongju không bao giờ vội vã. Nó là những buổi trưa dài lê thê dưới gốc cây hồng già, mùi cỏ úa quyện với hương lúa chín và tiếng ve sầu kêu ran như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ. Đối với Ahn Keonho, mùa hè là sự lặp lại êm đềm của những bản piano đang tập dở và những chuyến đạp xe một mình dọc theo con đường mòn chạy giữa những thửa ruộng.Cậu vẫn nghĩ kỳ nghỉ năm nay cũng sẽ trôi qua y như mọi năm - yên bình, lặng lẽ, cho đến khi gió thu kéo về. Nhưng cậu đã lầm.Năm ấy, mặt hồ yên ả trong lòng cậu không chỉ bị xao động, mà bị xới tung bởi một cơn bão mang tên Eom Seonghyeon. Một kẻ mang theo sự ồn ào của rock, hơi thở của những con phố Seoul sầm uất, khói xe và ánh neon, cùng một linh hồn rách nát như chính chiếc áo phông đen anh ta mặc. Khi hai thế giới hoàn toàn trái ngược bị ép chung một mái nhà gỗ cũ kỹ, những nốt nhạc cổ điển của Keonho bắt đầu bị vấy bẩn bởi những nhịp trống hoang dại, và trái tim hai cậu thiếu niên mới lớn bắt đầu học cách đập theo một nhịp điệu hoàn toàn khác: hỗn loạn, khao khát và đau đớn đến tận cùng.…