[KeonHoon/MarHyeon] _mảnh vụn_
.chỉ là những mẩu truyện nhỏ mình viết cho otp mình yêu mà thôi.
.chỉ là những mẩu truyện nhỏ mình viết cho otp mình yêu mà thôi.
| Kai đã khóc.Dù họ cố gắng hỏi xem có chuyện gì đã xảy ra, nhưng Kai không nói gì mà chỉ bảo họ đưa mình về. Lúc này đây, cậu chỉ muốn ở một mình. Kai nắm chặt vào ngực áo sơ mi của mình, cảm giác như có những sợi dây xích đang siết chặt xung quanh trái tim cậu vậy, thật đau đớn và ngạt thở. Nước mắt cứ không ngừng mà tuôn ra. Cảm giác đau lòng hóa ra lại đau đến tột cùng như thế này, như thể bản thân cậu sẽ chết đi vậy... Dù đã lường trước mình sẽ bị thất vọng ở một mức nào đó, nhưng khi trực tiếp bị sự thật vả thẳng vào mặt thế này... thật sự đau quá. Liệu trái tim cậu có thể chịu đựng được đến bao nhiêu?Huening Kai vốn là bạn thân nhất của Soobin từ trước đến nay, nhưng sau khi cậu bị anh thay thế bằng một người khác... điều đó đã khiến cho cậu và những cảm xúc mà cậu dành cho Soobin bắt đầu trở thành một mớ hỗn độn trong tâm trí. Cậu biết phải giải quyết những mâu thuẫn này thế nào đây? Hoặc có lẽ chịu đựng tổn thương là giải pháp duy nhất. |('・ω・')Title: My Heart Can Only Take so MuchAuthor: We__luvmariiTrans: Hnanal BLOriginal fic: https://archiveofourown.org/works/42187128*Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, yêu cầu không đem ra ngoài.*…
warning: hành động, lower-case romance, vibe Indie miền viễn Tây Mỹ (cảnh sát trưởng x barista)Demo 3 tuần mới ra lò con mã này cho mọi người. chúc các bạn đọc vui vẻ nhó!P/S: truyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, không có thật, tác giả chỉ viết cho vui nên là nếu có ảnh hưởng đến tâm trạng tiêu cực của các bạn thì mình xin từ chối chịu trách nhiệm 😔🙏 (vì có liên quan đến tôn giáo)( btw Boothill là nghĩa trang của cao bồi =))) )…
Học sinh trong lớp lần lượt "biến mất". Điểm chung duy nhất giữa những đứa trẻ đó, là chúng đều nhận được một mẩu giấy với nội dung kì lạ.Nghiêm Thành Huyền cũng vậy.Đó là một câu đố, có thời hạn là một năm học.Thời gian trôi, mọi thứ càng trở nên rối rắm. Nghiêm Thành Huyền chỉ có thể tin tưởng vào An Càn Hạo - người bạn thân duy nhất từ bé đến lớn của cậu.Thời hạn đến gần cũng là lúc phải vỡ lẽ ra nhiều điều. Cuối cùng Nghiêm Thành Huyền và An Càn Hạo lựa chọn điều gì? Đứng trước những lựa chọn, mọi quyết định đều chỉ mang tính tương đối.…
Tôi là một bệnh nhân ung thư máu giai đoạn cuối, tự truyện này tôi viết từ năm 2016. Như một chút gì đó để lại cho những người thân của mình và cũng là nơi tôi trải lòng những câu chuyện sâu thẳm tận đáy lòng của tôi trong suốt quãng thời gian này.Đến thời điểm hiện tại bệnh tình của tôi không thể tiếp tục điều trị được nữa...và tôi đã chuẩn bị tinh thần để chờ đón " ngày đẹp trời" , ngày mà tôi sẽ không còn đau đớn vật lộn với căn bệnh ung thư máu này nữa, hay nói cách khác là tôi đã chuẩn bị tinh thần cho cái chết của mình.Chúc mọi người bình an.…
Tôi yêu em âm thầm không hy vọng,Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm,Cầu em được người tình như tôi đã yêu em.(A. Pushkin) Liệu còn ai yêu Sean hơn chàng Keonhov phóng khoáng? Liệu Keonhov, chàng có thực sự mong có người nào yêu Sean hơn chàng? Liệu cả 2 có thể về với nhau sau bao biến cố?…
Ở mùa giải cuối cùng của đời sinh viên, Sơn Hoàng khao khát duy trì danh hiệu nhà vô địch của mình suốt ba năm hơn ai hết. Điều đó khiến cậu trở nên hung hăng, ích kỷ hơn trong lối chơi của mình, tạo ra một bức tường vô hình giữa Sơn Hoàng và đồng đội.Liệu Mana mới của đội có giúp họ hàn gắn lại tình đồng đội không, khi đó lại là Anh Khôi - một đồng đội cũ thời thơ ấu của Sơn Hoàng.…
fic mừng kỉ niệm 3 năm IDV~°Bonus 1001 những câu truyện nhảm sh*t trong trang viên Oletus-----------------------couple chính: Luca x Edgarcouple phụ: Andrew x Victor, Martha x Veraau: ngạo kiều công(tsundere) x tiểu ngốc thụWarning:OOC cực mạnh ak!----------------Link pic:https://twitter.com/hnkn__21/status/1362107198986280962?s=20Edit: Jellye Lyy…
🩷MÔ TẢ🩷Một bộ não giỏi đưa ra quyết định đối đầu với sức mạnh thuần túy. Chishiya và Niragi rất khác biệt và cũng chẳng thích nhau chút nào. Nhưng bằng cách này hay cách khác, họ dường như luôn kết thúc mọi chuyện với nhau. Có lẽ suy cho cùng thì tình yêu và hận thù không cách nhau xa tới thế...⚠️CẢNH BÁO⚠️Máu, violence, bullying, rape, tình dục (không) có sự đồng thuận, đề cập đến tình dục (không) có sự đồng thuận, smut.ℹ️Ghi chú của tác giảℹ️Tôi không tán thành bất cứ hành động sai trái nào của nhân vật trong series hay trong câu chuyện này. Mọi hành động của nhân vật đều dựa trên tính cách gốc trong series.✨️RANKINGS✨️ (tác phẩm gốc)#1 - Chishiyashuntaro (15/08/2023)#1 - Chishiyaxniragi (02/03/2023)#1 - Nishiya (31/05/2023)#7 - Aibchishiya (02/03/2023)#139 - Game (03/03/2023)🩷Bắt đầu viết (bản gốc) vào tháng Hai năm 2023🩷/Translator note: Bản dịch chỉ chính xác khoảng 60% - 70% do văn chương thất thường của tớ. Đã thay đổi từ ngôi thứ nhất sang ngôi thứ ba giới hạn.…
truyện đầu tay nên có thể câu chữ hơi lủng củng.Tay trong tay, môi kề môi, si mê đắm chìm. Không phải là một nụ hôn mãnh liệt như cấu xé, nhưng là một nụ hôn thiết tha dịu dàng của hai người yêu nhau. Mắt em khép hờ, ngây dại, mắt anh nhìn em, mê đắm không lối thoát. Chỉ là một nụ hôn ngắn nhưng lại làm cho hai kẻ si tình không thể thoát khỏi mê muội. Chậm rãi nhả ra bờ môi ấm nóng của em, anh ôm em thật chặt, mặt đối mặt.- jungkook này?- dạ?- nếu định mệnh của em không phải anh, em vẫn yêu anh chứ?_tác giả chănku sẽ rất phẫn nộ với bất kể hành vi ăn cắp hay sao chép tác phẩm của bất cứ ai nên nếu cảm thấy ấn tượng với fic này, xin vui lòng đàm đạo với bạn chănku để việc bê fic đi bất cứ đâu trở nên trót lọt._ ( nhưng chắc không ai có nhu cầu =))…
Kyungmin, một cậu bé 17 tuổi sống trong thế giới lặng thinh của riêng mình, đã mất đi khả năng nghe nói ngay từ khi sinh ra. Cậu quen với việc nhìn thế giới qua chuyển động, ánh sáng, và biểu cảm. Cậu yêu thích vẽ và thường ngồi hàng giờ trên ban công tầng hai, phác họa những điều không thể nghe thấy bằng tai.Jeonghwan, sinh viên năm ba ngành ngôn ngữ học, đang theo đuổi một đề tài nghiên cứu về ngôn ngữ ký hiệu. Mùa hè năm ấy, anh vô tình trở thành nhà thông dịch viên thủ ngữ cho Kyungmin, và cũng nhờ đó sợi dây định mệnh của hai người kết lại thành một, chẳng thể tách rời.KHÔNG ĐƯỢC PHÉP SAO CHÉP, CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA MÌNH!…
" Ahn Keonho là một Gryffindor ngu ngốc và phiền phức, một con sư tử suốt ngày thích thể hiện bản thân, lang thang khắp Hogwarts như một con quỷ khổng lồ. Mình thề, nếu được, mình sẽ quăng cho thằng đó một cái bùa choáng cấp cao để tẩy sạch cái não chứa toàn dịch ốc sên của cậu ta " " Eom Seonghyeon là công chúa Slytherin xinh đẹp và bướng bỉnh nhất mà mình đã gặp đấy. Nhìn vạt áo choàng thẳng tắp vương đầy mùi nắng và mái tóc nâu hạt dẻ được vuốt gọn của cậu ấy kìa. Mình thề, nếu được, mình rất muốn dẫn bạn ấy đi khắp Hogsmeade để ăn kẹo và cùng nhau ngắm sao trên Tháp Thiên Văn "…
-------. Cuối hạ đầu thu, đất trời trở nên mát mẻ, không còn những cơn mưa mùa hạ vội đến chóng đi.... Trên con đường dài, ánh đèn đường vàng mờ nhạt, một cô gái nhìn dáng vẻ tưởng chừng như mỏng manh đến mức một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay, tay cô xách đôi giày cao gót, tay còn lại cầm chai bia, vừa đi vừa uống, dáng đi chẳng khác gì Tôn Ngộ Không say rượu. Phía sau cô, một chàng trai khá cao, khuôn mặt lạnh tanh, mặc một bộ vest đen, hai tay đút vào túi quần âm thầm đi theo cô. Nhiều lần thấy cô như muốn ngã, anh muốn chạy đến đỡ cô, nhưng rồi, cô không cho anh cơ hội đó, cô vấp ngã, lại tiếp tục đứng lên đi tiếp, anh chỉ có thể đi sau cô, đến khi cô đột ngột ngất đi, anh bước đến bế cô rồi chạy một mạch về nhà mình.... Lần nào cũng thế, anh luôn là người phía sau cô, còn cô, không bao giờ nghĩ về anh, dù chỉ một lần....-------…
mối quan hệ giữa mình với bạn Eom hình như có chút không đúng lắm - truyện được viết bởi nonnathvie, cách hành văn của mình đôi khi sẽ có nhiều sai sót mong các reader đọc và để lại góp ý để mình sửa đổi - truyện mình viết là về câu chuyện tình của reader và một số nhân vật ( oc name or another group ) được mình thêm vào để dễ xây dựng nội dung hơn - mình viết fic này chủ yếu là do mình delulu bạn bé Eom nhà Cortis nên mong các reader yêu thích em cũng yêu thích truyện của mình - tính cách của từng " nhân vật " trong truyện đều là do mình cảm nhận và thêu vẽ theo góc nhìn và tưởng tượng của cá nhân mình, nếu reader thấy không hài lòng có thể để lại comment để mình xem xét lại 💗💗…
Chịu đựng quá đủ những trò quản thúc và áp đặt của người cha "tối cao" luôn được loài người tâng bốc, Lucifer quyết định rời bỏ thiên đường và hướng đến trần gian. Nơi đây, hắn ta đã chọn cho mình một thân phận mới, một cái tên mới - Eom Seonghyeon.Disclaimer: Hình tượng nhân vật được lấy ý tưởng từ series phim Lucifer.Các nhân vật và sự kiện đều là hư cấu. Tuy nhiên, sẽ có một số yếu tố do tác giả tham khảo và đã được xuyên tạc khi đưa vào truyện.…
Năm 4 tuổi, tại lớp mầm non Sunbeam, Ahn Keonho đã dùng nửa chiếc kẹo dẻo hình con cá và cái bụng tròn vo của mình để tuyên bố chủ quyền với thiên thần nhỏ vừa chuyển đến - Eom Seonghyeon.Trích đoạn hội thoại nhỏ vô tri.Seonghyeon: "Keonho, tớ nấu mì khét rồi..."Keonho: "Ngon mà! Thơm mùi khói, rất có phong cách nướng than hoa. Em cứ nấu đi, em nấu gì tớ cũng ăn hết!"Martin: "Ahn Keonho, liêm sỉ của mày bị cháy cùng bát mì rồi à?"♤ Tác giả: Tinh Hà (starvelle)⚠️ Lưu ý trước khi nhảy hố: teenfic (theo bản thân đánh giá), thích gì viết đó, không theo quy luật tự nhiên. Sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không áp đặt lên người thật.…
Truyện xoay quanh về cô nữ sinh Khanh Thần, xui xẻo bị chết vì lí do không rõ ràng, cái kết là cô bị rơi vào tay của một hệ thống lưu manh thốiiii...Đây không phải là bộ truyện xưa xuyên nhanh nữ phụ thành công công lược vô số nam phụ... Mà chính là nữ phụ ta sẽ thành công công lược vô số nam chính. Tham lam hơn, ta còn có quyết tâm đoạt ngôi nữ chính, giành lại công bằng cho nữ phụ. "Ai bảo các tác giả cứ mãi thiên vị nữ chính, họ luôn viết nên cuộc đời màu hường cho các nữ chính xinh đẹp? Tôi chính là ganh tị đấy? Làm sao? Vì vậy , đợi tôi công lược thành công nam chính thì chẳng phải tôi sẽ là nữ chính rồi hay sao?"…
Lần đầu tiên cậu gặp em là ở trong ký túc xá của tổ thi đấu, phòng em cạnh phòng cậu, cách một bức tường, lúc nào cũng luôn im lặng, như thể căn phòng bên đó không có người ở. Lần đầu tiên chạm mắt em là khi cậu nhặt cho em chiếc khăn tay rơi dưới đất quấn một đồng tiền xu để mua nước. Cậu nhìn em chằm chằm, như thể dò xét, cũng như thể đánh giá. Là một người đáng yêu, có vẻ khá ít cười, đôi mắt tròn long lanh, cậu cao hơn em nên em phải ngẩng đầu nhìn. Đôi tay trắng trắng cầm lấy khăn tay trong tay mình, nhỏ giọng cảm ơn rồi quay người rời đi. Cậu đã nhớ mãi bóng lưng ấy, cái bóng lưng chầm chậm khuất xa tầm mắt mình vừa mảnh mai vừa cứng rắn, tựa như tuyết đầu mùa, mỏng manh, dễ vỡ đến khó tưởng, nhưng bông tuyết trắng lại rơi xuống lặng lẽ, không chờ sự đón lấy của cậu, cậu cũng chẳng vươn tay, thời khắc ấy, lần đầu tiên cậu thấy mình chậm chạp, thấy thắc mắc. "Ước gì mình chìa tay thêm chút nữa"…
Vào đầu năm học lớp 12Tiểu Uyên đã thíck một người mới chuyển vào lớp,tiểu uyên luôn tận tình giúp bùi hoàng ,đã khiến cả lớp hoang mang.Tiểu uyên luôn tỏ ra là mình là người tuyệt vời nhất,nhưng không phải vậy,tiểu uyên là người độc ác nhất.Từ khi tiểu uyên biết bùi hoàng thík vy vy ,tiểu uyên luôn tìm cách hãm hại vy vy.Khi bùi hoàng biểt tiểu uyên hãm hại vy vy,bùi hoàng tức giận không kìm nén đc cơn tức ấy,bùi hoàng quyết định dạy cho tiểu uyên một bài hc phải biết giữ lấy sự tôn trọng của người khác.Khi tiểu uyên đến gặp bùi hoàng tiểu uyên liền hôn bùi hoàng có lẽ nụ hôn ấy cũng đã làm cho bùi hoàng càng vy vy hơn nữa,bởi vì trong nụ hôn ấy bùi hoàng đã tuởng tiểu uyên thành vy vy.Đến khi vy vy biết mình bị tiểu uyên hãm hại vy vy đã chia tay bùi hoàng.Tiểu uyên vui mừng mở tiệc ăn mừng,cho nên tiểu uyên bị người khác bỏ thuốc độc vào món ăn mà tiểu uyên thíck nhất,cho nên tiểu uyên bị ngộ động và chết.Người hãm hại tiểu uyên là bùi hoà,bùi hoà là anh trai của bùi hoàng,khi bùi hoà biết vy vy bị tiểu uyên hãm hại nên bùi hoà đã có ý nghĩ như thế này.…
Sau khi tất cả bảo thạch được biến đổi thành nguyệt nhân thì trận chiến đã kết thúc. Còn Phosphophylilte thì có được sức mạnh của Kongo, cô đã rơi vào tuyệt vọng không lối thoát. Chính lúc này khi những bảo thạch biến thành nguyệt nhân đang hạnh phúc thì cô lại tuyệt vọng, cô đã làm tất cả vì nhưng họ chẳng hiểu lại vì thế mà đập vỡ và cuối cùng họ được hạnh phúc còn cô phải tuyệt vọng. Thương cảm cho người bạn của mình vua Admirabilis đệ nhị Ventricosus đã xuất hiện, sau khi giải cứu tất cả dân chúng của mình cô mới có thể đến với người bạn của mình.Ventricosus đã mang Phosphophylilte xuống biển và ghép lại từng mảnh vỡ trên người cô. Sau khi Phosphophylilte ngủ đông 2000 năm, thì cô tỉnh dậy Phosphophylilte đã được đưa đến một cánh cổng không gian do con người tạo ra và đi vào đó. Cô đã tới thế giới nơi mà 80% dân số đều sở hữu những siêu năng lực đặc biệt được gọi là Cá tính (個性 Kosei?) và nó đã được coi như một chuẩn mực của xã hội. Trong một xã hội siêu nhiên đó xuất hiện các "anh hùng" với sức mạnh vượt trội, chiến đấu để bảo vệ thế giới.…