Miền Ký Ức
Tản văn, không có cốt truyện và yếu tố tình cảm. Lời văn nhẹ nhàng, tha thiết về một vùng quê bình yên, giản dị. Chốn thành đô đông đúc, đời sống bận rộn.…
Tản văn, không có cốt truyện và yếu tố tình cảm. Lời văn nhẹ nhàng, tha thiết về một vùng quê bình yên, giản dị. Chốn thành đô đông đúc, đời sống bận rộn.…
thể loại: thanh xuân vườn trường, đôi bên thầm thích nhauđộ dài: tuỳ từng chương có CP khácFic lần này mình dành cho sinh nhật của Jaeminie nhé^^ mong là sẽ hoàn thành đúng sinh của Na.…
Vào mùa hè năm ấy, tôi gặp cậu trong một khoảnh khắc nhất thời. Nhưng, tôi đã lỡ thích cậu ngay từ lúc chúng ta chạm mắt nhau rồi. Thích thầm cậu hai năm trời, chẳng biết tên của cậu là gì cả, chỉ thầm thương ở trong lòng. ________Đầu năm học, thầy chủ nhiệm thông báo có học sinh mới chuyển đến. Cậu ấy là Lê Minh Đức, học sinh cá biệt nhưng nhà rất giàu và cũng rất đẹp trai. Tôi chợt liếc mắt lên, thân hình ấy, giọng nói ấy thật quen thuộc đến mức tôi không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc này. Cậu ấy ngồi cùng bàn với tôi, dáng vẻ lưu manh này khiến lũ con gái trong lớp chẳng rời khỏi mắt. "Tại sao cậu lại chọn ngồi cùng bàn với tôi?" Tôi khẽ hỏi cậu bạn một hồi lâu. "Chọn ngồi cùng cậu thì còn có lí do? Không phải là chúng ta đã quen biết từ trước sao?"Tôi ngạc nhiên, trợn tròn mắt. Bốn chữ "quen biết từ trước" này khiến tôi suy nghĩ cả buổi học, ngẩn ngơ chẳng có chữ nào vào đầu cả. Có lẽ nào, cậu bạn tôi thầm thương hai năm trước bây giờ lại xuất hiện? Không thể nào, tôi phải tìm hiểu. Thật khó để xác định, vì khi ấy tôi còn chả biết tên của cậu là gì thì lấy đâu ra bằng chứng để xác minh là đúng hay không đây? ________"Vì sao lúc đó anh vẫn nhớ mặt em?""Không biết, chắc do trí nhớ thông minh?""Vậy tại sao anh lại chọn ngồi cùng bàn với em?""Hửm, thích thôi. Lúc đó anh không quen ai cả, em là lựa chọn tốt nhất rồi đó vợ à."…
Con chữ thì không có lỗi, tất cả đích do ở người viết. Bên ly cà phê ấm, bật những bản nhạc yêu thích và tạo ra điều chẳng ai mong chờ. Có thể điều tôi viết hôm nay là vô nghĩa, cũng có thể chúng là nỗi niềm của ai đó hôm nay, hay một gói quà nhỏ để ai đó mang theo suốt quãng đời. Ai biết được?…
Lịch sử thế giới được hình thành bởi con người chúng ta. Lịch sử của toàn thế giới khi được liên hệ với từng sự việc cụ thể thì sẽ cung cấp thêm lượng thông tin, đáp ứng được nhu cầu đọc giả. Khi biết nhìn lại quá khứ thì chúng ta sẽ nhìn xa , trong rộng hơn, biết làm mọi việc tốt hơn . Con người có thói quen tư duy và bản năng nhận thức rằng đọc xong cuốn sách nào đó thì sẽ hiểu biết được điều gì, hiểu ra điều gì và như vậy chúng ta sẽ không ngừng cố gắng…
Tản mạn văn về câu chuyện 1 cô gái,có thể yêu ca nam và nữ.Ghi lại tùy hứng từng thời điểm bắt đầu từ 11t đến thời điểm hiện tạiĐại khái như một cuốn phim quay chậm,như một cuốn nhật kíChỉ là những cảm xúc vụn văt thoáng qua,hay những cảm xúc trăn trở nửa đời người vẫn không nguôi...…
Series siêu đoản comeback…
Chuyện nó hơi xàm…
Đoản văn Đam Mỹ mình tự viết, lượm nhặt được.Đủ thể loại: HE, SE, ngược, cao H, hài hước,...Ai muốn mang đi đâu thì mang, nhớ ghi tên tác giả Kuns vào~…
Vài dòng thơ thẩn trút ra cho nhẹ lòng…
Chỉ là muốn viết ra vài dòng về cuộc sống của mình thôi, mình thấy nó thật là tuyêt vời ý.…
Một cô gái yêu đơn phương một chàng trai suốt 3 năm đau khổ ....…
Ở trong thế giới Tru Tiên, Trương Tiểu Phàm không hề là nhân vật chính tuyệt đối, Lục TuyếtKỳ không hề là vô tận chờ đợi.Yêu là cái gì? Không thể nói rõ được.Ta chỉ biết ta nghĩ cùng ngươi luôn luôn ở cùng nhau. Ta không nghĩ nhìn đến ngươi khó xử, không nghĩ nhìn ngươi bi thương, không nghĩ nhìn đến ngươi si chờ.Có lẽ ta có thể làm được rất ít, nhưng là ta nguyện ý vì ngươi thay đổi.**Người dịch: Tuý Tương Tư**…
Thể loại: hiện đại, thanh xuân vườn trường, hơi hướng điền văn. Văn án: Giấc mộng thanh xuân của tôi, là anh. Nhưng trong giấc mộng thanh xuân của anh, không hề có tôi. P/s: một câu chuyện có thật của bao nhiêu cô gái, trong đó có cả tớ. Vẫn là motip cũ của thể loại thanh xuân, nhưng những sự bất ngờ luôn dành lại cho những giây phút cuối cùng. Alice: vì là tác phẩm đầu tay nên chắc chắn sẽ có nhiều thiếu sót, nên nếu có gì không đúng mong mọi người đóng góp ý kiến dùm mình nhé :v#alice…
_______________________________________Takemichi- cậu trai trẻ với mái tóc vàng nắng và đôi mắt xanh như đại dương rộng lớn , cậu trầm ngâm bước chậm trên con đường bị nuốt chửng trong bóng tối chỉ duy nhất có ánh đèn đường lất phất chiếu xuống . Sau khi cậu cứu được những người đồng đội của mình và cả...Mikey- Tổng trưởng băng Tokyo Manji hay còn được gọi bằng cái tên Touman , cậu cảm thấy nhẹ nhõm vì bây giờ không còn ai phải chết cả , không một sinh mạng nào rời đi nhưng cậu phải trả một cái giá vì hành vi quay ngược thời gian của mình , phá vỡ luật lệ sinh tử - đó là mọi người đều quên mất cậu , không một ai biết cái tên Hanagaki Takemichi cả...không một ai . Cậu cảm thấy việc bản thân bị cho vào hư vô chẳng ai biết là thật sự rất may mắn , đáng lẽ ra cậu đã phải chết rồi nhưng ông trời thương xót , chỉ có thể bán cho cậu hình phạt nhẹ nhất . Takemichi thở dài nhưng chợt bị vật gì cản nên loạn choạng ngã xuống , cậu cau có đứng dậy quay phắt ra nhìn thứ ngán đường mình , bất ngờ thay vật cản đường lại là một cuốn sách dày cùng với màu bìa đỏ sẫm và dòng chữ màu vàng nhũ bị nhoè đi vì cũ . Cậu nhẹ nhàng cầm cuốn sách ấy lên , cố gắng nhìn được dòng chữ ." Cuốn sách lạ thật , chắc mang về đọc thử chắc không sao nhỉ " Nói xong cậu liền ôm nó vào lòng , dòng chữ sáng lên , không biết vì tác động nào mà những chữ cái sáng lên rồi hiện ra dòng chữ " How to Survival Apocalypse " _________________________________________…
Một vài dòng suy nghĩ vẩn vơ ....| tác giả viết lúc mơ màng , thực sự có bệnh và đang điều trị bằng thuốc nên nội dung có thể rời rạc , hỗn loạn, nghĩ gì viết đó, đôi khi bản thân đọc cũng không hiểu được : )…
Những oneshot, tản văn ngẫu hứng của tớ về 12 chòm sao.…
Những ngày đó chỉ còn là kỉ niệm để tôi ôm sang thế giới bên kia...…