Điền văn 1 (thương phụ)
25/10…
Đào hố: 25/04/2025Lấp hố: Chừng nào hết viết nổi thì lấp hố ahihiTruyện ngắn tui viết, ngược, ngọt có đủ :v…
#CollectedByqmt Các người hùng của chúng ta trên sân cỏ thì khí thế lắm mà ngoài đời cũng chỉ là những chàng trai cute hột me lắm muối thôi =)))(!) Reup hãy xin phép.…
chanyeol x sehun.*mọi chi tiết, hoàn cảnh đều không có thật, vui lòng không áp đặt vào người thật.-Jan-…
Nỗi đau khổ của người khác giống như một hồ nước nhỏ. Nhìn thấy, biết đó, mà chằng rõ nông sâu. Người trong đó chịu dày vò như thế nào? Vốn dĩ chẳng ai biết được...…
Chào bạn đọc,Tôi là một học sinh cấp 3 học tại một trường phổ thông không quá nổi tiếng. Tôi không tự tin với khả năng viết văn của mình. Tôi không có những câu từ hoa mỹ, không có những câu văn hay. Để bù đắp vào thiếu thốn đó tôi chọn sự chân thành. Mục đích của tôi không phải tìm kiếm sự đồng cảm từ bất kỳ ai, tôi chỉ muốn tìm kiếm những tâm hồn đồng điệu với tôi.Đối với bản thân mình tôi thấm nhuần một điều mà có lẽ ai học Văn cũng đã nghe: Người ta không thể viết nhiều hơn những gì mình đã sống. Điều tôi mang đến trong câu chuyện này, chỉ là một phần của một đời rất dài. ________________________________________Bạn có như tôi không?Tiếc nuối về những câu chuyện đã qua. Những câu hỏi bị bỏ ngỏ. Vì bởi lẽ chưa từng nói ra. Nơi thành phố và một thành phố khác. Một trái tim và một trái tim khác. Khoảng cách được đo bằng đơn vị hoặc đôi khi chỉ gọi là "xa". Thoạt ngắn mà âm ỉ, tĩnh lặng.Ảnh gốc: https://pin.it/1AkS3UOWuBìa truyện được tạo từ AI, nếu bạn đọc không hài lòng. Tôi rất xin lỗi vì điều đấy.…
cho hồn emhồn tôivì anh ấy biến mất rồi…
• VĂN ÁN (trích):Nếu mà để nói ra lời yêu lúc này thì còn quá sớmMình biết rồi mình sẽ yêu con người nàyMình biết mình sẽ không ngã vào tình yêu ngay lập tứcMà mình sẽ chầm chậm bước vào tình yêu.______________________•GIỚI THIỆU:+ Thể loại: Thanh xuân vườn trường, thực tế, học đường bối cảnh Việt Nam, tình cảm tuổi học trò, thể thao, tâm lý, kết HE+ Nhân vật chính: Mai Ngọc Phương - Đặng Hoàng Nguyên + Tác giả: Vẹt xanh + Ảnh bìa mình tự edit trên canva_______________________• LƯU Ý ĐỌC: Đây là tác phẩm đầu tay của mình nhằm viết lên suy nghĩ cũng như câu chuyện của bản thân trong quá khứ. Đặc biệt, cốt truyện này đều dựa trên câu chuyện có thật trong cuộc sống của mình, chỉ có vài tình tiết và sự kiện được thêm thắt vào nhằm mang tính giải trí và làm cho mạch truyện có điểm nhấn. Cảm ơn các bạn.…
Hong biết🥺…
Trích đoạn:Trong cái buổi hoàng hôn ấy, khi ánh chiều tà phủ lên bóng hình của hai người. Nguyên An từng bước đi về phía Gia Nghi, không cần nói cô cũng biết giờ mình trông thảm hại như thế nào với bộ váy trắng bị dính đầy đất, khuôn mặt tèm lem nước mắt, cảm xúc trong lòng thì bức bối khó nói. Gia Nghi khẽ ngước mắt nhìn khuôn mặt của anh giờ đây đã hiện ngay trước mắt mình, anh nâng tay lên lau đi những giọt nước còn vương nơi khóe mắt của cô. Gia Nghi chẳng biết làm gì cả, chỉ ngẩn ngơ đứng đó nhìn anh lau nước mắt cho mình, đến khi bản thân được vây quanh bởi một lớp ấm áp cô dường như mới choàng tỉnh. Nguyên An ôm lấy Gia Nghi vào lòng, hai tay anh vòng qua eo cô, đầu anh nhẹ nhàng gục nơi hõm cổ cô. Gia Nghi có thể cảm nhận những hơi thở nóng rực của anh đang phả vào cổ mình. "Anh chờ em mà, vốn dĩ vẫn luôn chờ."_ Thể loại: nhẹ nhàng, điền văn, hiện đại, song xử. TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD, KHÔNG ĐƯỢC REUP, CHUYỂN VER, MANG RA KHỎI WEB DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.Bìa: edit by @-Allunar-…
"Kẻ ở lại cùng nỗi sầu, người ra đi cùng gió."Tác giả: Lưu SangNgày sáng tác: 19/4/2026Bấy giờ Liora khẽ mở đôi mắt của anh, trước mắt anh là một khung cảnh đầy thơ mộng, một ngôi nhà mọc lên giữa thảo nguyên và gần đó là một dòng suối trong trẻo như tâm hồn Liora, các loài hoa đua nhau khoe sắc, hương hoa thoang thoảng như những nốt nhạc nhẹ nhàng đặt lên đôi tay một người trần tục. Đằng xa là một cây cổ thụ to lớn, đang kết trái ra một loại quả có hình thù kỳ lạ. Liora đã choáng ngợp với khung cảnh tuyệt diệu. Anh chạy theo một con đường mòn, với những loài hoa dại mọc ôm con đường mòn ấy. Cơn gió thổi làm tán cây rung khẽ, Liora đã đi đến một thị trấn, những người dân được hưởng một nhan sắc tuyệt mỹ. Mùi hương từ một quầy bánh đã thu hút Liora, những chiếc bánh được đặt trên khay gỗ, điểm trên đó là một chút mứt dâu. Trước vẻ mặt ngạc nhiên của anh, Liora được thợ làm bánh mời nếm thử. Khi chiếc bánh vừa chạm vào đầu lưỡi, Liora tan chảy bởi hương vị thiên đường này, chiếc bánh giòn và xốp, vị ngọt từ mứt dâu đã để lại dư vị ngọt ngào cho Liora.…
Ngọt, HE,....Truyện này ít drama, ngọt nhiềuĐọc ik mọi người ơi…
Một chiếc hệ thống nghi ngờ ký chủ của mình có vấn đề với câu cửa miệng là "ta nghi ký chủ nhà ta bị thần kinh"Một chiếc nữ chính đam mê xuyên không với câu cửa miệng "ngươi cứ việc đưa ta xuyên,ta làm nhiệm vụ hay không,không phải việc của ngươi :))!"Một chiếc nam chính chưa được tiết lộ đang nhìn tác giả với con mắt "tao tưởng mày tính viết bách ??:))??"Mỗ tác giả nào đó "truyện ta không hài lắm chỉ có ít yếu tố gây cười thôi ! Ta nhạt lắm ! ỤmỤ"Truyện ra tuỳ hứng ! Thỉnh các cao nhân nghiêm túc,truyện có yếu tố phi logic,mong quý dị tránh xa nếu thấy nhạy cảm với nó :vvv,càng nhận gạch đá ta càng phấn khích nhưng please đừng nghĩ ta bị bạo dâm ;))) ta chỉ zui vì có người mỏi miệng chửi ta trong khi ta thậm chí không quan tâm thoi~!:>>>…
Những đoản văn ngọt lẹm…
Tác giả: Ba Lạp TiênGiới thiệu:Sau khi mở mắt, Tô Đại nhận được thông báo về phán quyết của đế quốc: cô sẽ bị cưỡng chế đưa đến một hành tinh đã được phân bổ cho mình.Vừa đặt chân xuống, cô đã bị những trận bão cát vàng vùi dập, khắp người dính đầy bụi bẩn. Nhìn vùng đất hoang vu và bầu trời xám xịt, cuối cùng cô cũng tiêu hóa được những ký ức trong đầu.Hóa ra, cô đã xuyên không từ thời mạt thế và bị đưa đến một hành tinh bị bỏ hoang.Là đại công chúa của đế quốc, trong khi anh chị em đều được phân những hành tinh giàu có, cô lại bị đẩy đến một hành tinh đổ nát vì đã phạm luật.Tô Đại vô cảm nhìn hành tinh xám xịt, đầy rẫy hố trên bản đồ vũ trụ. Lúc này, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu: "Bạn thân mến, để sống sót, bạn phải cố gắng trồng trọt nhé~"Ngày thứ nhất: Chưa ra khỏi khu vực bão cát, phát hiện một con rết. Ăn hay không ăn?Ngày thứ hai: Vẫn chưa ra khỏi khu vực bão cát, chỉ có cát và đất. Ăn hay không ăn?Ngày thứ ba: Tôi trồng trọt, tôi trồng trọt... có con rết nào không?Ngày thứ n: Nhờ vào việc trồng trọt, cô đã trở thành huyền thoại vĩ đại nhất toàn vũ trụ!@Được phân một hành tinh nhỏ hoang phế, đây là khởi đầu của cuộc sống tự do như cá ngoài biển.Thể loại: Sảng văn (đọc giải trí), chính kịch.Nhân vật chính: Tô Đại, Zombie nhỏ (Tinh Minh).Tóm tắt: Chào bạn, có muốn trồng trọt không?Ý nghĩa: Bảo vệ môi trường là trách nhiệm của mỗi người.…
BIÊN TẬP: JENYNguồn: Cộng Đồng Hỗ Trợ Raw + QT ĐAM MỸReview: Thanh Trà Quyến RũThể Loại: Chủng Điền Văn, 1×1, HETình Trạng Raw + QT: 84 Chap HoànTình Trạng Bản Biên Tập: Đang Tiến Hành...…
mưa rào nặng hạt,nặng lòng em.*NOTE:- Cuốn tự truyện này được gom nhặt từ vô số bài tản văn mà nhỏ tác giả viết lúc rảnh rỗi. Mỗi chương sẽ là một câu chuyện, không liên quan đến nhau. - Tiến độ update chương: Khá nhanh.- Tình trạng lấp hố theo dự đoán: Vô thời hạn.- Độ tuổi: Tự truyện được viết tặng đến những trái tim cần được vỗ về.- Tác giả: kiimphucc.- Được viết DUY NHẤT TẠI WATTPAD.…
Vô đọc giúp tui điTạm drop…
Văn án:Vào mùa đông năm 2011, rạp chiếu phim đầu tiên được mở ở Ngư Lý, ngày mà rạp chiếu phim khai trương, rất nhiều vé xem phim miễn phí đã được gửi tới trường của họ.Nó là một bộ phim cũ được chiếu lại, đó là lần đầu tiên Khương Tri Nghi xem bộ phim "Titanic" lưu danh.Thật tiếc, sau hai giờ, cô ấy đã không nhớ bất cứ điều gì.Hình ảnh duy nhất còn lại trong tâm trí về lần xem phim đó là Rose nằm trên tấm ván gỗ khi nói lời tạm biệt với Jack, Giang Nhiên đột nhiên cúi người xuống, hơi thở nóng rực nói vào tai cô:"Nếu chỉ còn lại tấm ván gỗ cuối cùng, tôi nhất định sẽ kéo em cùng tôi rơi xuống biển sâu."Trong bóng tối, thần sắc thiếu niên tối tăm, giọng nói thấp."Tại sao?" Nhiều năm sau, cô hỏi."Nào có nhiều vì sao như vậy?" Trong căn nhà gỗ cao nguyên cao bốn ngàn mét so với mực nước biển, anh nghe vậy thấp giọng cười, đầu cong lên, đè cổ cô lại, vượt qua một nụ hôn trộn lẫn mùi khói của Vạn Bảo Lộ."Ai bảo em là Khương Tri Nghi chứ."-- Cả đời này anh mưa gió phiêu linh, Khương Tri Nghi là quê hương duy nhất của anh.- Cho dù chết, cô cũng chỉ có thể cùng anh.---------Tác giả: Điềm AnhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Vườn trường , Thanh mai trúc mã , Nhẹ nhàng, Chữa lành.Phiên bản đầu tiên viết vào 07.09.2021Cre: https://wikidichvip.net/truyen/cho-nguoi-tan-hoc-kia-mot-ngay-YvJ8T1S4CA0Ke5wf~~~~~🌈Lần đầu tiên mình edit truyện có gì sai sót mong mọi người góp ý giúp mình nhé ạ!! 😉Truyện edit chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng ko re-up hay chuyển ver. Chỉ đăng ở wattpad @yuhtshui_…
Her father's persecution put her in prison. He descended from the sky like a god of heaven to protect her. When she thought that she was meeting the good man in the legend, she found that she was encountering a big wolf. He was black and domineering, and directly declared: "Little woman, I want to fix you!" She tried to break away: "It is a skill to bully the weak, and I have the ability to climb into your bed by myself!" The speed is too slow, I have to do it myself! "" Don't ... "She fled into the desert, but he raised his lips, smiling like the bright moon in the night sky!…