Mời bạn một tách trà chanh mật ong
ngồi xuống hiên nhà, cùng uống trà và ngắm mưa rơi."Khi tình yêu hồn nhiên như cơn mưa chiều"…
ngồi xuống hiên nhà, cùng uống trà và ngắm mưa rơi."Khi tình yêu hồn nhiên như cơn mưa chiều"…
Một trong những bộ có văn phong Mèo thích nhất. Tra cha khê uyển có 2 loại: 1 là cha tra có thể tẩy trắng, cha ngược con và sau biết hối hận, cha thật lòng thương con, ngược xong ngọt rồi đối với cha đứa con là người quan trọng nhất. 2 là tra cha không thể tẩy trắng, cha giả tạo, cha khốn nạn, là cái loại cha mồm luôn bảo thương con nhưng trong tất cả mọi chuyện con luôn xếp sau người/ việc abcxyz, có tư tưởng thà tổn thương con mình chứ không dám làm cái đếch gì với người ngoài để bảo vệ con! Và Dịch cha là 1 tra cha không thể tẩy trắng điển hình!!!…
🌸 Giữa chốn cung đình đầy toan tính, nàng bước vào Đông cung với thân phận Thái tử phi, mang theo một trái tim mềm yếu nhưng kiên cường đến tận cùng. 🌸 Chàng là Thái tử, mang trên vai thiên hạ, lại đem cả đời mình đặt cược vào một người mà chàng không thể bảo vệ trọn vẹn. 🌸 Khi tình yêu bị kéo vào vòng xoáy quyền lực, mỗi bước đi đều là lựa chọn giữa giữ và buông, giữa sống và mất. 🌸 Hai sinh mệnh, hai đứa trẻ, và một Đông cung không bao giờ yên tĩnh - tất cả dần biến thành một ván cờ không lối thoát. 🌸 Nhưng giữa những âm mưu và sinh tử, họ vẫn chọn nắm tay nhau, dù biết phía trước... có thể là kiếp nạn.-Vì nhân vật còn nhỏ và trong bối cảnh phong kiến, những cảnh huấn sẽ không được mô tả quá chi tiết!!!…
Những mẫu chuyện nhỏ về Phạm Nhàn - Phạm An Chi. Các phần là oneshot riêng biệt, không liên quan nội dung với nhau.Lưu ý: Truyện thuộc thể loại Huấn văn, cân nhắc trước khi đọc…
Lưu ý: tình tiết trong truyện chỉ là tui nghĩ ra thôi hoàn toàn ko có thật, nếu đọc không được xin mn đừng toxic…
Người viết: 1CmTouchThể loại: rps. Đoản văn. Chương trước không liên quan đến chương sau.…
Tác giả: Nhân Khuyết Tê Hắc.Nguyên tác: Hệ thống tự cứu của Nhân vật phản diện - Mặc Hương Đồng Khứu.Couple: Băng Thu.Số chương: 15 Chính văn.Summary:Nguyên tác hướng thiếu niên băng cùng hôn sau Thẩm lão sư, một cái tiêu hào trọng đầu bắt đầu tình yêu sấm quan chuyện xưa.…
tui không biết tui sẽ viết về gì nữa, có thể là những trăn trở, hoang mang của tui gửi gắm vào nhân vật 🌷không mong có ai đọc cả, tui lưu giữ lại cho mình thôi…
Tên Hán Việt: Bát thập niên đại ký sựTên truyện: Kí sự những năm 80 Tác giả: Thủy Tinh Phỉ Thúy NhụcThể loại: Ngôn tình, xuyên không, thập niên 80, làm giàu, có baby, HE.Số chương: 118c ( HOÀN CHÍNH VĂN )Ngày đào hố: 24.08.2021Editor: Lão ĐườngWordpress: Nhà Lão Đường Note: Vui lòng không RE-UP ở bất kỳ trang web nào khác. Xin cảm ơn!Văn án:Một cô gái thành thị độc thân, xuyên ngược về thập niên 80 làm mẹ đơn thân của hai đứa trẻ.Con trai: Mẹ ơi.Con gái: Mẹ ơi.Dương Tịnh: Tôi không phải mẹ của hai đứa, tôi không phải, không phải.Tóm tắt bằng một câu: Một cô gái hiện đại độc thân sau một giấc ngủ liền xuyên về thập niên năm 80, đã vậy còn là mẹ đơn thân của 2 đứa nhỏ. Liệu cô có thể chấp nhận nỗi biến cố bất ngờ này không và thân thế của 2 đứa nhỏ là như thế nào?…
Nếu cậu đã đọc vài truyện trước của tớ. Tớ đoán cậu dễ dàng nhận thấy một điều: tớ sai chính tả rất nhiều và điều đó có thể khiến cậu khó chịu. Tớ đang cố gắng khắc phục. Cảm ơn vì đã thông cảm mà bỏ qua cho sự ngu ngốc của tớ.Một lần nữa!Truyện do fan girl viết ạ. Tớ không phải không tôn trọng Vladimir Putin và Dmitry Medvedev mà là vì tớ quá thích họ nên mới viết thôi ạ. Nếu không thích cậu có thể không đọc ạ. Tớ không có ý xúc phạm đến bất kì cá nhân hay tổ chức nào ạ.Bối cảnh trong truyện chủ yếu ở Moscow, đôi khi là một số địa điểm khác mà Vladimir và Dmitry thường đến ạ. Truyện khá nhiều H nên cân nhắc trước khi đọc ạ.Bìa: Ảnh của Dima và Vova trên РИА, còn lại tất cả đều được xử lý trên canva cùng với những tài nguyên có sẵn.…
Dân quốc năm thứ hai mươi tám, tôi cầm chiếc đồng hồ bạc của cha tôi, quay đầu nhìn lại một lần. Cha tôi thích mặc Âu phục, kiểu sơ mi sặc sỡ với gi-lê màu đen, hoặc là trường bào cài một cái ghim ngọc ở cổ áo. Tôi vẫn luôn cho cái phong cách ấy thật là loè loẹt, phù phiếm quá mức. Nhưng những lúc đó, có lẽ cha mới thực sự giống cha tôi, không phải Thống chế Phụng Thiên hay Tư lệnh Đông Tam tỉnh. Lần cuối gặp cha trước khi đi, còn nhớ bộ dáng của cha trong quân phục Bắc Dương, vội rời nhà đến mức không nhìn tôi lấy một ánh mắt, cũng không một lời dặn dò từ biệt.Tôi cố gắng giữ lấy những kí ức ít ỏi cuối cùng còn lưu lại, nhớ căn nhà treo đầy ảnh của mẹ tôi. Bức tranh mẹ tôi vẽ hải âu bay về cuối chân trời. Mặc trường bào màu xám trơn, đi trên mặt đất mùi thuốc súng, đi dưới hàng hoa giấy màu đỏ, đi qua những hồi ức chắp vá mơ hồ. Nhớ đô thành hoa lệ, rượu vang đỏ dưới ánh đèn pha lê và âm thanh của vĩ cầm. Tay áo tôi nhuốm khói sương thời đại, bỏ lại sau lưng quan sơn như tuyết, chạy theo giấc mộng tuổi mười ba. [Miên miên xuân vũ anh đào tán Dung nhan bất tái ưu tư trung.](Khi mà sắc anh đào tàn trong mưa xuân Là lúc gương mặt tôi không còn ưu sầu nữa.)…
"Từ xa lạ đến gần gũi-khoảng cách không chỉ được đo bằng thời gian hay không gian, mà bằng cách chúng ta học cách hiểu nhau."Mười năm xa cách, một người cha trở về, nhưng không còn tìm thấy một đứa trẻ từng bám theo mình ngày nào. Trước mặt anh là một thiếu niên đã quá quen với việc sống một mình, không cần ai chăm sóc, không cần ai dạy dỗ.Một người không biết phải làm cha thế nào.Một người không cần ai đóng vai trò người cha trong cuộc đời mình.Khoảng cách giữa họ không phải chỉ là mười năm.Mà là sự xa lạ đến mức... không biết phải bắt đầu từ đâu.…
Phần truyện này tập hợp đồng nhân văn do tác giả Linh Y Tích viết (●'◡'●)ノ♥ Link weibo: 泠依惜: https://www.weibo.com/u/2434244217Người dịch: Ngộ (Jun - Vong Tiện Anh Trạm)Bản dịch đã có sự đồng ý của Tích Tích ^^Hình bìa album là của Chanh đại thần (●'◡'●)ノ♥Ai biết Ngộ thì chắc cũng biết Tích Tích là đại thần đồng nhân văn ngộ cực kỳ yêu thích! Đây đã là phần thứ 3 để đăng các đồng nhân của Tích Tích rồi ^^Phần này chuyên đăng các đồng nhân lẻ nhé~。Mong đừng ai đem đi đâu hay dùng làm gì hoặc đăng lên trang web khác.Xin hãy hành xử văn minh, lịch sự. Không nhắc đến TTL hay BC gì ở nhà Ngộ, cảm ơn.。惜惜,谢谢你!我爱你!我很喜好那你的同人文啊!(●'◡'●)ノ♥ 你加油啊!!!…
Cảnh báo: OOC, tình tiết thay đổi, có nhiều nhân vật mới xuất hiện, có tình tiết tẩy trắng nên xin hãy cân nhắc. Cre ảnh bìa: @Shigaraki_Akira on twitter…
Đoản ngắn HE, SE, OE, SM, H+🌸…
Tác giả: Yến Thập NhậtEditor: Mr.Downer | mrdowner.wordpress.comQT: Hủ GiớiVì hai bộ chung một hệ liệt nên mình để chung một mục lục cho gọn. Các bạn đọc riêng cũng không sao.Gần đây nhảy toàn những hố to bự, nếu đào chắc sẽ không lấp nổi nên thôi edit những bộ ngăn ngắn dễ thương vậy. _( : 3 j…
Spank, Spanking, Huấn Văn…
Chiến tranh nắm giữ người con gái chị mang lòng yêu thương, là đưa một chân của người thương vào trước cửa sinh tử. Chị nhớ nàng, ngày đêm chỉ biết mong cầu người thương được bình an nơi chiến trường ngoài xa..."Chờ em, chờ em thêm chút nữa thôi." "Em sẽ về với chị phải không?" "Đến khi đất nước hòa bình... em hứa chắc chắn em sẽ về, về để còn thực hiện lời hứa qua nhà hỏi cưới chị chớ đa."Thể loại : Duyên gái, huấn văn, việt năm xưa, chiến tranh, ngược ngọt đan xen. Cp chính : Đặng Hoài Thương × Phạm Ngọc LýLưu ý : Các tình tiết trong truyện điều là hư cấu, không có thật ngoài đời. Tác giả đang mài dũa nét bút cho nên có gì thì mn cứ góp ý cho mik, mik mong mn đọc truyện với tâm lý vui vẻ nha, lỡ có ngược quá mn cx đừng ném đá!!!…
Tình yêu như bầu trời vậy, có khi sẽ tĩnh lặng và xanh trong, có khi sẽ rực rỡ trong nắng vàng và có khi lại u buồn do mưa bão. Nhưng nếu không có nắng có mưa thì lúc ấy bầu trời chỉ còn là một thứ gì đó nhạt nhẽo và vô vị biết bao.…
Tổng hợp những câu chuyện nhỏ về gia đình của An Thư, có vui, có buồn, có sủng, có huấn. Hy vọng thông qua những câu chuyện này các bạn có thể tìm thấy một phần tuổi thơ của mình trong đó, sẽ càng yêu thêm gia đình nơi mình sinh ra và lớn lên.*Truyện bao gồm những trải nghiệm thật của tác giả, đan xen yếu tố giả tưởng.(Trích đoạn chap 7)Xong xuôi ông vòng ra sau bàn thờ rút ra cây roi tre màu vàng nhạt dài gần một mét rộng tầm ngón tay cái - cái vật thể huyền thoại đã đét bao nhiêu lần vào mông hai chị em Hoài An. Bao nhiêu năm như vậy, trải qua trên dưới chục trận đòn, chỉ có hai cặp mông con nít là nổi lằn ngang dọc ê ẩm đến tận mấy hôm sau chứ cây roi ấy chẳng hề suy chuyển gì. Hoài An gần như nín thở khi bố cầm roi vút hai phát vào trong không khí tạo nên âm thanh xé gió đến rợn người rồi điềm nhiên bước đến bên cạnh cô, dùng đầu roi lật tà sau áo dài lên, để lại chiếc quần lụa áo dài mỏng manh che phủ thân người đang run rẩy...Chát!Một roi điếng người đáp xuống mông, Hoài An khóc ra thành tiếng, vội vàng nghiêng người lùi vào tường, tay vòng ra sau che mông, mếu máo:"Bố ơi...đau quá..."Ông Trung mặt không hề biến sắc, lạnh lùng nhịp nhịp roi xuống phản, nghiêm giọng:"Nằm ra đây".…