Vòng tròn nhỏ và Đá cuội
Truyện ngắn một ngày tháng 8…
Truyện ngắn một ngày tháng 8…
" Phật ở nơi nao? Giữa chốn đồng không mông quạnh cỏ cây tàn tạ, một ngọn cỏ xanh non là Phật, giữa đêm tuyết im lìm không một tiếng động, một chậu than hồng là Phật; giữa sông bể mênh mang vô bờ, một chiếc thuyền con là Phật; giữa sắc màu đan xen rối rắm, đơn sơ là Phật; giữa tháng ngày loạn lạc huyên náo, bình an là Phật. Gặp Phật khi nào? Trong năm tháng đợi chờ hoa nở, giữa phù hoa giữ sự đơn thuần, trong phồn tạp tĩnh tâm dưỡng tính, sẽ có thể gặp Phật."…
Đọc rùi sẽ rõ thui. Truyện này Miu đăng hộ tỷ tỷ của Miu nghen. Facebook: Quân Thanh. Xin hết OvO…
Ở đây có những lá thư mang những câu chuyện, ngắn thôi nhưng có lẽ đâu đó trong đây bạn có thể sẽ nhìn thấy hình ảnh của chính mình trước kia hay cũng có thể là ngay hiện tại, những điều bạn từng trải qua và những cảm xúc có thể gọi là "Không tên".…
Cô không biết nữa, người ấy đã lừa cô một cách ngoạn mục. Lừa cô đánh mất trái tim, lừa cô mất đi nụ hôn đầu, lừa cô để cô không còn là chính bản thân mình nữa... -Yui à, đừng lo, anh sẽ bảo vệ em thật tốt- Em chỉ muốn ở bên anh thôi, xin đừng đi đâu hết nhá?____________________________________-Nè Kai, thích, em thích anh!Cô cười toe, đôi mắt híp lại đáng yêu cùng với bầu má đỏ ửngAnh xoa đầu cô, đáp:- Ngốc, anh cũng vậy mà____________________________________- Cậu bị sao vậy Kai? Vì người con gái ấy, xứng sao? - Đấy không phải là cậu đúng không, người luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, hãy trở lại thành con người thật của mình đi!Người đó nói xong một tràng dài, anh không nói gì cả, một lúc sau mới bật cười:- Tôi? Có lẽ đây mới chính là tôi đấy, cậu không thể nói một từ 'xứng' như vậy được, bởi vì những điều tôi làm cho cô ấy đều không hối hận____________________________________Yui níu lấy tay anh lại, nửa thân dưới của cô hiện đang bị phế đến đau đớn nhưng cái đau này, nào nhằm nhò gì...-Kai, anh đừng đi... Kai hất mạnh tay cô ra nhìn bằng nửa con mắt -Lần sau đừng gọi tên tôi bằng cái giọng của cô, nghe rất khó chịuChưa nói hết, cô đã hét lên - Em đã làm gì sai vậy? Anh nói đi, em sửa! -Cô ngây thơ quá đấy, điều sai lầm nhất của cô là đã gặp được tôi…
Đoản văn đam mỹ.Ai dị ứng đam mỹ xin vui lòng quẹo trái. Đây chỉ là một cái oneshot nho nhỏ của con hủ nữ nho nhỏ.Lần đầu viết truyện, hoan nghênh mọi người ghé đọc và đóng góp ý kiến \^^/…
cuộc sống đối với tôi vốn dĩ rất đẹp đối với tôi nó như một mảng màu hồng rất đẹp nhưng nhờ một vài người nó đã biến thành màu u tốinếu một ngày đẹp trời bạn biết mọi người bạn biết được sự thật mọi người xung quanh bạn , hàng xóm ,bạn bè đang ngấm ngầm ghét bạn hay nói xấu bạn thì bạn sẽ như thế nào? vâng nó sẽ rất sốc đúng không hoặc là cảm thấy bình thường nếu nghĩ bạn là thành viên trong nhà bị nói xấu nhưng không nếu cả gia đình bạn bị thì saocâu chuyện mà tôi sắp kể không phải là một chuyện hư cấu ,mà còn là câu chuyện của những người bạn và cũng là của bản thân tôiThật sự cảm giác đầu tiên khi tôi chuyển nhà đi xa một nơi gắn liền với tôi trong suốt tuổi thơ của mình .cảm xúc đó rất buồn nhưng thoáng chút nỗi buồn đó bay xa bởi suy nghĩ rồi cũng xe qua đi rồi lại có bạn mới thôi mà nhưng điều đó thật sai lầm với tôi chap 1…
A legendary Vietnamese folktale about a silent child who suddenly becomes a divine warrior to save his homeland from invasion.When darkness threatens the land, Heaven may send a hero.…
_Các người sẽ phải trả giá !_Đừng mà dừng lại đi !_Cầu xin em !......By : Bướm…
Đọc ngôn tình đã ba năm nhưng truyện hay để mình nhớ đến cũng không nhiều. Nhiều truyện vừa đọc xong cũng không nhớ tên luôn. Mình sẽ không review mấy truyện của Diệp Lạc Vô Tâm, Phỉ Ngã Tư Tồn, Ân Tầm hay Đồng Hoa vì những truyện ấy quá nổi tiếng rồi.…
Dành cho người lười mua sách. Mình còn rất nhiều sách muốn các cậu đọc nên hãy theo dõi mình nhé. LỜI TỰA Tôi đi qua tuổi trẻ với những vết thương lòng sâu đến mức tôi tưởng nó không thể lành được...Ở cuốn tản văn này - tôi nhìn thấy mình của tuổi 20 - nhìn thấy mình từ quá khứ...Tôi muốn tặng nó cho tôi của bây giờ để biết mình đã vượt qua khó khăn như thế nào. Tặng cho người đã dạy tôi bài học về sự phản bộiTặng cho anh - người tốt - đã luôn nắm chặt tay em và giúp em tin vào những điều đẹp đẽ cuối cùng còn sót lại. Tặng cho tất cả cô gái quanh tôi - để các gái thấy - bản thân mình là thứ cần yêu hơn bất cứ giai nào hết. Dù cho cuộc đời chưa bao giờ là màu hồng như trong sách và truyện nam nữ càng không bao giờ giống ngôn tình trong truyện. Và cuối cùng: Tặng cho Sài Gòn - thành phố lung linh ánh sángđầy kỉ niệm của tôi.…
Trong câu chuyện mọi người vẫn từng kể, có một thần thoại về một thiên đường thứ 8. Đó là nơi vạn vật đều khởi nguồn từ con số 0, nơi có những ngọn gió bình yên và lặng lẽ. Có người nói rằng con người trên thế giới này ai cũng mong muốn được đặt chân tới chốn đó bởi lẽ thiên đường thứ 8 là nơi cất giấu mọi đau đớn cùng thương tổn trong cuộc đời mỗi người, là nơi lưu giữ mọi hoài niệm cùng tiếc nuối. Bởi khi mà vận mệnh đã an bài, con người chúng ta ai cũng không thoát khỏi hai chữ "số phận".Đối với Như Sương, thiên đường thứ 8 của cô khắp nơi đều tràn ngập hình ảnh Tây Mặc, có lẽ bởi vì anh là tiếc nuối và hoài vọng lớn nhất trong cuộc đời đầy vết cắt của cô. Rốt cuộc một kỳ tài âm nhạc như anh cũng bị cô bức đến nỗi đập nát cây đàn - thứ mà anh từng coi trọng hơn sinh mệnh, đánh dấu cho sự chấm dứt những ngày tháng vui vẻ, những cảm xúc ngưng đọng từng ngày từng ngày khi bên cô. Trong khoảnh khắc chia ly, giọng nói tuyệt vọng của anh vang vọng quyện sâu vào tâm trí cô: " Đến cuối cùng chúng ta đều như vậy, đi lướt qua nhau như những bản nhạc trong một ngày nhiều gió."Nhân vật chính:Nam chính: Tây MặcNữ chính: Như SươngTiến độ: tuỳ hứng =))))…
Chào các cậu, tớ là ThxIII. Đầu sách này sẽ là tản văn tớ viết về những ngày mệt mỏi, chông chênh của một cô gái độc thân - của tớ.…
Viết những gì mình cảm thấy theo một lối ngắn gọn thôi___________________________________________+Sưu tầm+Viết tùy theo cảm xúc.…
Kể về đứa bé lắm lời không chịu yên một mình…