Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
câu chuyện này là hành trình tôi theo đuổi ước mơ khao khát dù gặp bao khó khăn trở ngại ở lứa tuổi đẹp nhất này là thanh xuân của mỗi con người.Và tôi mong những ai đang giống như tôi thì câu chuyện này sẽ tiếp thêm một phần động lực cho họ…
Tần Thiên Ưu là một diễn viên mới nổi, ngoài vẻ đẹp động lòng người thì cô còn có tài diễn xuất, vì vậy nên cô rất được ưu ái trong giới showbiz. Bất hạnh thay, khi đang quay tập cuối của bộ phim cổ trang đầu tay, sợi dây cáp bị đứt khiến cô lăn quay từ đỉnh núi xuống vách núi. Nghĩ tới cái vách núi đã cao tới mấy trăm mét, thử hỏi cô có sống nổi không chứ?! Nhưng mà, khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cô đã thấy mình ở trong một thân xác khác cùng tên. Đây không phải là nhân vật phụ trong bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết mà cô từng diễn sao? Có thể nói đây là vai diễn đầu tiên của cô, dù chỉ là một nhân vật phụ nhưng nó đã giúp cô một bước ngoặt lớn. Cô đã thể hiện rất tốt, sau đó cô nhận được rất nhiều lời mời từ các nhà sản xuất phim. Điều này giúp cô trở thành một trong những diễn viên được tìm kiếm nhiều nhất. Và sau đó...sau đó...khụ khụ, hình như lạc đề mất rồi. -----mời mọi người đón xem-----…
Nếu 1 ngày, bạn bật khóc vì vấp ngã, hãy kiên cường đứng dậy. Nếu 1 ngày, bạn thấy cô đơn, hãy mỉm cười mà vui vẻ theo cách của 1 người cô đơn. Và nếu 1 ngày, bạn thấy bản thân không còn chút sức lực nào nữa, hãy đến với tôi, tôi sẽ cho bạn sức mạnh và động lực. Tôi không dối bạn bất cứ thứ gì, tôi chỉ là đang dùng đôi mắt của mình nhìn từng khía cạnh của cuộc sống này, sau đó kể lại cho bạn mà thôi! Lời khuyên và nhân sinh quan của tôi có lẽ không giúp ích được nhiều cho ai cả nhưng từng câu từng chữ tôi viết là hoàn toàn chân thành... "Ngày mưa chưa hẳn là ngày tồi tệ, một ngày râm mát chưa phải đã là ngày đẹp trời." "Có những ngày như thế..." sẽ là góc yên bình cho tâm hồn bạn sau những bộn bề và đau khổ của cuộc sống, sẽ là niềm an ủi, là món ăn tinh thần như một bản ballad vào những đêm mưa lạnh. Chúng ta sẽ cùng ngồi lại, nhẹ nhàng gỡ từng nút thắt và xoa dịu từng vết thương lòng. Rồi, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi..…
"Không ai sinh ra đã nhớ. Song có lẽ... có người sinh ra để không được phép quên."Một vũ trụ nơi ký ức là thực tại, bài ca là định mệnh và sự quên lãng là cái chết vĩnh hằng."The Everfall Concord" là chuyến thám hiểm qua các địa điểm kì bí nơi nhân vật chính không tìm cách cứu ai - mà chỉ học cách nhớ lại tất cả.Đau thương, nhưng chữa lành.U ám, nhưng rực rỡ.Và bạn - không phải người ngoài cuộc.…
Diệp Chu thật vất vả mới kiếm đủ tiền để mở một siêu thị lớn. Tuy nhiên, khi cậu đang chuẩn bị thi triển tài năng lại phát hiện chính mình có khả năng thấy được những thế giới kỳ lạ.Mỗi buổi sáng khi mở cửa siêu thị, thế giới ngoài cửa đều là một phong cảnh khác biệt.Hoặc là tận thế phế thổ.Hoặc là bá tánh áo rách quần manh ăn đất bóc vỏ cây trong triều đại chiến loạn.Hoặc là nguồn nước ô nhiễm khắp nơi, ngẩng đầu lên còn có thể thấy được lâu đài thời Trung cổ.Hoặc là thế giới ma pháp tràn ngập các loại sinh vật thần kỳ, người thường sống cực kỳ khó khăn.Diệp Chu: "......"Cậu chỉ muốn kiếm một chút tiền thôi mà! Thế này là thế nào!Tag: Điền văn, Hệ thống, Kinh thương, Kỳ ảoMột câu tóm tắt: Tại sao khi kiếm tiền, lại phải đi khám phá nhiều thế giới khác nhau?…
Kiểu như là tớ có mối tình với một cậu nhỏ hơn 2 tuổi...vào cái thời điểm đẹp đẽ nhất thời học sinh. Đó là năm tớ 17 tuổi, vào khoảng thời gian nghỉ Tết âm lịch (Tết ta). Tớ và cậu ấy tuy ở chung một thành phố nhưng chẳng khác nào yêu xa. Cậu ấy ở Bình Thạnh, chưa có phương tiện đi lại, còn tớ ở quận 8, lúc ấy vẫn còn tòn ten trên chiếc cub 50. Mà kể cũng lạ thời gian tớ và cậu ấy quen nhau chỉ vỏn vẹn 2 tháng, gặp nhau được 3 lần, còn lại chỉ qua tin nhắn, gọi video... thế mà đến giờ tớ mãi chẳng quên được những gì đã từngCác cậu đọc ủng hộ tớ nhé, vì là viết thành một câu chuyện, nên chi tiết thêm vào, bớt ra cho lôi cuốn, hấp dẫn thì dĩ nhiên là có. Nên cảnh báo đây không hoàn toàn là 100% sự thật, nhưng chắc chắn đó là câu chuyện dựa trên sự thật của bản thân tớ...À mà cũng quên nói, vì hôm nay tớ thất tình mà không biết trải lòng với ai nên lên đây viết... cũng là lần đầu, nếu lời văn lủng củng, chuyển ý không liền mạch, hoặc viết sai chính tả thì các cậu đừng ném gạch nhé! Tớ chỉ mong các cậu góp ý nhẹ nhàng thôi, để sau này mà có nhỡ thất tình nữa, thì còn dám lên đây mà than thở ? hiiiii vào thôiiii…
Hello các bạn, truyện gồm các đoản văn ngắn do mình viết. Ngọt, ngược, sủng có đủ. Nhưng phần lớn là ngược.Mong được sự ủng hộ và góp ý của các bạn❤️❤️❤️…
Tôi thích một người, cũng đã thích được 10 năm rồi. Gọi là thanh mai trúc mã cũng không sai, tôi và anh cùng lớn trong một con hẻm nhỏ, người lớn đều nói sau này chúng tôi sẽ kết hôn...tôi cũng rất mong chờNăm mười sáu tuổi, tôi lấy hết dũng khí thổ lộ với anh :"Từ Cảnh, em thích anh.."Anh xoa đầu tôi khẽ cười :" Em còn nhỏ.." rồi quay người rời đi.Tôi đã bị mối tình đầu từ chối như vậy. Tôi đã oà lên khóc, cũng ấm ức lắm chứ..mối tình 10 năm của tôi."Cậu là con nít sao?"" Không phải.."" Vậy thì đừng khóc nữa.."" Được"Cậu bạn cùng bàn của tôi nói vài câu đã làm tôi hết khóc.Sau này lại thấy cậu nói với tôi :" Tiểu Đồng chúng ta hẹn hò đi"…
#Thí nghiệm của Ojosh chưa thành công vì thí nghiệm thành công nhất là của hắn là 001- nửa người nửa máy#📌_written: Mariah (Bút danh)📌_ideas: Anna & Danny & Akira (My friends)📌_characters' info: Danny & Akira & Alicea & Anna & Luonope (My friends) - Mariah…