Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một vài mẩu truyện nhỏ, có thể là cp hoặc không. Lưu ý, tác giả có gu cp hơi lạ, không cố định hoặc loạn vcl nên có soi thì cũng đừng có nồi nào úp vung nấy rồi chửi nhau với tác giả.☀️Sủng France nặng, có thể là top hay bot…
Chuyện kể về một chú mèo lười biếng, háu ăn tên Yoongi và em mèo nhỏ thân thiện, nhút nhát tên JiminChỉ là những mẩu chuyện nhỏ xảy ra xung quanh cuộc sống của hai bạn mèo…
Anh quay về rồi.Em muốn cử động, muốn nói chuyện với anh, muốn anh lại gần để có thể nhìn rõ, nhưng dường như tất cả những chuyện đó đều không thể trở thành hiện thực.Gió gầm rú, thổi mạnh, thời tiết đột nhiên chuyển biến xấu.Cơ thể 22 kg của em lay chuyển dữ dội, chiếc chăn trên chân bay đi mất."Không được rồi, thời tiết xấu quá, về nhà thôi mẹ." Tiếng anh rõ ràng đằng sau lưng em, cả tiếng mếu máo của người kia, rằng trời hôm nay lạnh quá.Em không biết lạnh là gì, cơ thể em cũng không thể nóng như những gì em tự tưởng tượng. Chỉ là nó không thể ngồi yên.…
2 phần 3.Rồi em tỉnh dậy.Một cách bất thường, em tỉnh dậy.Em nhìn về phía anh, người con trai kín bưng, chỉ để lại mỗi hàng mi run nhẹ mệt mỏi.Em ngẩn ngơ.Có lẽ em nên ngủ tiếp.Em không muốn nghĩ gì cả, không muốn nói gì cả, không muốn làm gì cả.Trên TV đang phát kênh thời sự buổi sáng, ngày 3 tháng 1.Hơn hai tuần rồi.Em đã làm gì trong hơn hai tuần?Anh cũng vậy, anh đã làm gì trong hai tuần vậy Mark?Tai em lại ù đi, đau đớn.Anh mở mắt, nhìn em, thật lâu.Rồi anh nói gì đó.Khoan đã, sao anh lại nói gì đó.Đúng vậy, anh phải nói gì đó.Nhưng mà tại sao anh lại nói gì đó?Phải là anh nói chính xác một cái gì đó và em nghe thấy chứ?Tại sao?Tại em lại nhói lên, một cách đau đớn.Em rên nhẹ, nhưng chính em cũng không nghe thấy chính mình nói gì.Vì sao?Em không thể nghe thấy gì.Em không nghe thấy gì.…
Mối tình khắc cốt ghi tâm...chàng trai tôi thương...Kí ức thanh xuân của tôi dành cho những rung động... Một nửa thanh xuân đau thương và vui vẻ.Cảm hứng bất chợt về một vài kí ức của thanh xuân. Nó không được xếp theo cấu trúc hay lặp trình,nó được viết trong những lúc cảm xúc ùa về bất chợt,tạo nên một cuốn nhật kí không tên,không hồi kết.Nó được xem là nơi lưu giữ những cảm xúc bất chợt,những kí ức đầu tiên về hạnh phúc mà tôi cảm nhận được nụ cười thật của chính mình.Nhật kí viết về những người đi ngang đời nhau như thế,mối quan hệ lưng chừng như thế,không thể gọi tên.Dừng lại thì không thể nhưng muốn bước cũng không xong....…