Trăng Dưới Chân Mình
" Mãi mê tìm, mãi mê chờ chẳng đâu ngờ. Người đã biến mất tựa như cánh hoa tàn."…
" Mãi mê tìm, mãi mê chờ chẳng đâu ngờ. Người đã biến mất tựa như cánh hoa tàn."…
vô đọc đii là bíc:33…
Truyện ngắn _ Tản Văn…
những mẩu cảm xúc ngăn ngắn kèm những câu hát da diết, viết trong những lúc tâm trạng tuột dốc, dành cho những phút mệt mỏi đến rã rời mà con tim vẫn không thôi giằng xé... những day dứt gần như đóng chiếm trái tim và lại nhói đau mỗi khi mưa về... những tình cảm mà ai cũng đã từng trải qua, từng đau đáu, từng không bao giờ muốn buông. dù đau.cầm lên được nhưng liệu có đặt xuống được không...yêu hay không yêu, liệu có thay đổi được gì...…
Mỗi một cô gái trong cuộc sống này rồi cũng sẽ phải trải qua những đau khổ, những cuộc chia ly, những tổn thương khác nhau... Em có thể khóc lóc, đập phá khi tâm trạng không tốt hay khi đau đớn đến cùng cực... Tôi cũng thế... tôi cũng đau lòng lắm nhưng tôi sẽ không làm vậy.. tôi lại giữ lấy niềm đau cho riêng mình và dồn nén hết tâm tư của mình vào từng câu từng chữ mà tôi sẽ viết ngay bây giờ....…
T/g : Thuỳ Dương…
Tình yêu có rất nhiều sắc thái. Có cái dịu dàng êm đẹp, từ đầu đến cuối chỉ có yêu thương. Lại có cái ban đầu chỉ toàn là căm ghét, lâu dần thành yêu. Nhưng lại có cái, tình yêu không vượt qua được hận thù, cuối cùng bị bóp vỡ, nhưng rồi, con người ta lại đau đớn nhặt lại từng mảnh.....…
Đoản văn- truyện ngắn…
Người ta thường đổ lỗi cho hoàn cảnh, thích làm nạn nhân trong mọi hoàn cảnh bất lợi cho mình. Không quyết liệt để giữ hạnh phúc cho bản thân mình... Nhưng cuộc đời chúng ta là do bản thân ta quyết định mà chính ta là người đóng vai chính. Nên "yêu thôi hay yêu mãi mãi đa số là do chúng ta quyết định."…
Đối với nhiều người, có lẽ tuổi 17 là cái tuổi đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của mỗi người. Đó là cái tuổi mà ta biết yêu, ghét, giận, hờn và nhiều thứ khác nữa. Và đối với tôi - một cô gái ít nói bình thường , ít nói thì tuổi 17 cũng đẹp như vậy đó :)…
Tôi thích một người, cũng đã thích được 10 năm rồi. Gọi là thanh mai trúc mã cũng không sai, tôi và anh cùng lớn trong một con hẻm nhỏ, người lớn đều nói sau này chúng tôi sẽ kết hôn...tôi cũng rất mong chờNăm mười sáu tuổi, tôi lấy hết dũng khí thổ lộ với anh :"Từ Cảnh, em thích anh.."Anh xoa đầu tôi khẽ cười :" Em còn nhỏ.." rồi quay người rời đi.Tôi đã bị mối tình đầu từ chối như vậy. Tôi đã oà lên khóc, cũng ấm ức lắm chứ..mối tình 10 năm của tôi."Cậu là con nít sao?"" Không phải.."" Vậy thì đừng khóc nữa.."" Được"Cậu bạn cùng bàn của tôi nói vài câu đã làm tôi hết khóc.Sau này lại thấy cậu nói với tôi :" Tiểu Đồng chúng ta hẹn hò đi"…
Hello mụi người…
Truyện này được lấy cảm hứng khi mình nhìn thấy 1 bức ảnh của Jungkook(bts),các bạn có thể coi đó là fanfic cũng được.Hi vọng nó sẽ mang lại cho bạn nhiều cảm xúc.Khi viết mình đã nghe bài"Đừng nói tôi điên"-Hiền HồNếu bạn nào có thói quen vừa được truyện vừa nghe nhạc thì đây cũng là một gợi ý hay.Tóm lại,hy vọng bạn sẽ thích và để lại bình luận nhận xét cũng như ủng hộ các tác phẩm của mình.…