Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một chén cháo lạp bát dành cho những người có tình và những người lạc lối giữa dòng đời------🚫🚫🚫 Ở ĐÂY ĐẾCH ĐÓN TIẾP CÁC ĐỐI TƯỢNG NÀY, CÚT HỘ:CPF NO2-3ONLY NO3, ONLY NO2 NHƯNG SHIP CP NO2-3 ỌT 9, ỌT 10 (KỂ CẢ NHỮNG AI SUPPORT ỌT 9, ỌT 10)ANTI LƯU VŨLÔNG CONTHUYỀN CON BIẾT ĐỌC CHỮ THÌ BIẾN THÌ CÚT, ĐỪNG ĐỂ NGƯỜI KHÁC PHẢI TỰ BLOCK🚫🚫🚫------…
Dù cho ta có là người hay là ma, ta cũng chẳng thể thay đổi ánh nhìn, suy nghĩ của họ. Dù ta có cố gắng đến đâu, ta chẳng thể gỡ được nút thắt trong lòng mình. Liệu con đường mà ta chọn có đúng với luật đời?.…
Lấy cảm hứng từ đoạn voice chat công khai và lịch sử trò chuyện mà Tiểu Mã úp mở cười đắc ý trong vlog giành lì xì năm hổ của đôi bạn nhỏ.*xql = 小情侣 = tiểu tình lữ…
Vĩ Đài Trạch Chí là tiểu thuyết nhiều hồi, lấy bối cảnh xã hội hậu chiến, nơi quá khứ và hiện tại đan xen, tạo nên chuỗi bi kịch và thức tỉnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Câu chuyện khởi nguồn từ đời sống bình dị của khu chợ nghèo, nơi bạo lực xã hội đen và sự bất an len lỏi vào từng phận người. Từ những biến cố tưởng chừng nhỏ bé, các mối quan hệ bị che giấu dần lộ diện, hé mở những sợi dây ràng buộc xuất phát từ thời chiến tranh.Thế hệ sau vô tình kế thừa những món nợ ân tình, thù hận và lỗi lầm của thế hệ trước. Những người từng là đồng đội, từng gắn bó trong sinh tử, nay đứng ở những vị trí đối lập trong xã hội. Tình yêu, hôn nhân và tình thân vừa là điểm tựa, vừa trở thành nơi dễ tổn thương nhất khi bạo lực bùng nổ. Cao trào của tác phẩm là sự hy sinh mang tính chuộc lỗi, chấm dứt vòng xoáy hận thù nhưng để lại nỗi mất mát sâu sắc cho người ở lại.Ở phần cuối, những người sống sót học cách đối diện với ký ức, tha thứ và buông bỏ. Các mối quan hệ cũ được nối lại không bằng đam mê hay thù hận, mà bằng sự thấu hiểu muộn màng. Vĩ Đài Trạch Chí khép lại bằng thông điệp nhân văn: con người không thể xóa bỏ quá khứ, nhưng có thể lựa chọn cách sống tiếp, bước sang một chương đời mới sáng tỏ và nhân hậu hơn.…
- Xin chào! Ta từng là một chiến binh, nhưng mà đã về hưu rồi, nên chỉ là một gã đánh cá quèn ở nơi eo biển này thôi và cũng là một người bạn cùa con rồng ấy.- Ta thú thật là nó giống con người lắm, cũng có ước mơ, hoài bão, cũng có thể giao tiếp và yêu thương con người nữa cơ.- Hôm kia tự nhiên muốn đi cứu cái vương quốc củ lồn gì đó khỏi bị xâm lượt. Ta cũng có biết đéo đâu, nó cứ bảo là có một giấc chiêm bao về một thằng nhóc, và nó không muốn thằng bé đó chết đi.- Thế mà cái vương quốc củ lồn ấy, lại bắn nó bằng cái máy bắn đá cơ! Và những mũi tên được tẩm độc! Đám lồn.- Vậy mà...cuối cùng khi hấp hối nó còn bảo chắc nó đã chào sai cách cơ, và xin ta một ân huệ, nhờ ta đi cứu thằng nhóc ấy. Ta thế đéo nào chấp nhận được!? Nhưng mà nhìn vào ánh mắt đó, ta cũng chả thể chối từ. Khốn! Khốn thật!- Và chả bao lâu sau cái tụi lồn ấy đánh nhau thật. và ta lại phải đi cứu thằng nhóc ấy. Mẹ kiếp đau đớn lắm chứ! Nhưng mà nếu đó là ước nguyện cuối của nó, thì ta phải làm tròn bổn phận của một người bạn. - Và đây chính là câu truyện của đứa trẻ ấy, còn ta sẽ chỉ là một nhân vật phụ. - Mẹ! Làm nhân vật phụ từ truyện đến cả "mô tả", xong vụ này, phải bắt thằng lồn tác giả viết tập truyện riêng mới được! Mẹ kiếp!?…