Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
bản dịch của nhà HyHy, mình reup để đọc offline----------------------------------------------------------------Đế Quốc Bóng Tối | tác giả | Tiêu Đường Đông Qua| dịch | Hy Hy*bản dịch của HyHy mình reup vì muốn đọc offline trên Wattpad…
Au: Lier MonĐã có sự đồng ý của tác giả. Link nguồn: https://liermon.wordpress.com/category/longficchanbaek-baby-dont-cry/Đăng với với mục đích đọc offline.…
Truyện được mang đến đây chưa có sự đồng ý của tác giả, chỉ mang mục đích đọc offline Tác giả:Phiên Qua Tiểu Lung BaoThể loại: Đam mỹ, Trúc mã văn, vườn trường, thầm mến, ôn nhu trầm ổn công X tạc mao ngạo kiều trung khuyển thụEdit: Geng HeeSố chương: 23 chương, 1 phiên ngoại.Vai chính: Lưu Huy, Trương Tiểu DãLưu Huy vô tình phát Trương Tiểu Dã giống như một con mèo, đối với người lạ thì xòe móng xù lông nhưng đối với người nuôi dưỡng lại trung thành cảnh cảnh.Lưu Huy lại càng chưa từng nghĩ đến.Trương Tiểu Dã kiêu ngạo kiaTrương Tiểu Dã phách lối kiaTiểu ngốc tử Trương Tiểu Dã không tim không phổi kialại vì hắn mà khóc, vì hắn mà cười, vì hắn mà đau lòng.Vì hắn mà nấc nghẹn từng hồi.NGUỒN: https://petaljimmy13.wordpress.com/2015/07/13/ml-phi-hoan-tuong-tu/…
Giả thiết: Mỗi người mười sáu tuổi đều đem dấu vết thượng một cái linh hồn bạn lữ manh mối, không khéo Harry Potter lại được đến thiếu hụt chữ cái.Draco ở một lần ngoài ý muốn sự kiện trung phát hiện Harry thế nhưng là linh hồn của chính mình bạn lữ, nhưng là Malfoy dòng họ này hạn chế hắn. Còn có bọn họ tổ truyền tính cách vấn đề. Lúc này Voldemort đã lần thứ hai quật khởi, khống chế người nhà của hắn. Hắn từ lúc bắt đầu kích động đến bây giờ thấy rõ sau lưng lo âu, một mặt là người nhà, một mặt là hướng tới quang minh, làm hắn nhanh chóng trưởng thành lên, mà lúc này linh hồn bạn lữ lại làm hắn kẻ thứ ba cảm nhận được trưởng thành áp lực 2333. Chúng ta có thể trực diện nhìn đến hắn giãy giụa cùng thống khổ.~~~~~~~Truyện không phải của mình, mình chỉ copy về để đọc offline cho dễ thôiNguồn: WikipediaTác giả: Thất Khuyết TamTổng số chương: 24 chương…
Tọa khán vân khởi thì (坐看云起时)Tác giả : Tiêu Hàn Vũ Ngân (箫寒舞痕)Translator : Quick TranslatorEditor : Hoàng Ngọc CầmThể loại : cổ phong nhã vận, xuyên không, nhất thụ nhất công, HE------------Truyện không phải mình edit và re-up chưa có sự cho phép của chủ nhà vì blog đóng cửa rồi. Mình chỉ đăng lên để đọc offline thôi nên các bạn thông cảm đừng mang đi đâu.…
Tác giả: 0Quất Tử0 - 0橘子0Thể loại: Xuyên không, dị giới, huyền huyễn, cổ đại rừng rậm, nhân thú, sinh tử, HEEdit: Mạc LiNguồn: vnsharing~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Xin phép nhà dịch post đọc OFFLINE.Nếu có yêu cầu gỡ sẽ gỡ ngay lập tức.Xin lỗi vì không thể trực tiếp liên hệ nhà dịch để xin phép.LINK CHÍNH: https://mrmonguno1.wordpress.com/dam-my-hoan/hoan-truong-van/me-thất-tung-lam/…
Ngày tận thế,Gã người máy nắm lấy bàn tay ánh bình minh cuối cùng của hắn.Năng lượng trong tôi đã cạn kiệt, rạng đông cũng dần tan đi, nhưng hắn vẫn mong có thể nhìn thấy sinh mệnh nơi em.…
kiếp trước chả phải đám các ngươi luôn là trung khuyển của jeff hay sao . cớ sao kiếp này các ngươi lại chuyển sang ta . dám đè ta ra , ta sẽ giết chết các ngươi đám creepypasta đáng chết Ta cùng các creepypasta sau khi chết được trọng sinh thêm 1 lần nữa , mọi chuyện vẫn còn bình thường nhưng theo ta ... nó không bình thường cho lắm ... cơ thể của ta .... biến thành 1 cơ thể con người nhất thụ đa côngslenderman harem OOC quá mức nên ai không thích mời lướt qua do tác giả thích ăn mặn tí thôi '-' các mem nào kì thị hay gì gì đó thì đừng đọc…
Author : Lily...Summary : SÁT NHÂN KHÔNG PHẢI MỘT CÔNG VIỆC !Đó chỉ đơn giản là một từ dùng để gọi những kẻ ngu ngốc, thiếu tự chủ đã rơi xuống đáy xã hội. Sát nhân là cặn bã, một từ ngữ đáng ghê tởm kiêm tấm biển cảnh báo to đùng.Và chúng tôi là thể loại đó. Chúng tôi cầm trên tay những dụng cụ có thể làm vũ khí và thản nhiên để nó dính máu. Cái màu huyết đậm đà mê hoặc một cách đầy chán ngán.Không còn đường lui, chúng tôi để những bông hoa huyết nở rộ, tô thắm đường đời.Chúng tôi là quái vật, chúng tôi biết, biết rất rõ, hơn bất kì kẻ nào đang nuôi lòng hận thù vì những tội lỗi chúng tôi gây ra.Nhưng những con quái vật này sẵn sàng khốn nạn thêm nữa nếu bạn nói giết người là " nghề nghiệp " của chúng tôi. Bạn biết " nghề nghiệp " là gì không ?Trong cuộc đời nhỏ bé của chúng tôi, đó là ước mơ, là hoài bão, là mục tiêu mà chúng tôi nhất định phải đạt được. Máu đã đổ thì sao, con đường " sự nghiệp " của chúng tôi vẫn sẽ tiếp diễn. Tất nhiên chúng tôi không làm vì tiền, những tờ giấy bạc ấy còn ý nghĩa gì nữa. Chúng tôi làm vì chúng tôi yêu.Chúng tôi làm vì chúng tôi có cảm giác mình còn " g i á t r ị "...Couples : OC x OC, một số cặp ngôn tình cơ bản trong Creepypasta ( chủ yếu là Hint )...Tên cũ của truyện : Hoa trên trang giấy trắng ...Truyện tuyệt đối không có đam bách trừ một số trường hợp đặc biệt. Nếu thỉnh thoảng mấy chế thấy hint yaoi, yuri thì hãy nhớ kĩ trong đầu, đó là TÌNH BẠN hoặc TÌNH CẢM GIA ĐÌNH ( anh chị em ). Tất nhiên cũng sẽ có yếu tố OCC ngoài mong đợi…
Tác giả:Thải NhiThể loại:Ngôn TìnhNguồn:thanhphonguyenTrạng thái:FullChỉ vì yêu anh chàng hàng xóm của mình mà cô bất chấp mọi cản trở của gia đình để được đến với anh ta, không những thế cô còn vì anh mà mở một quán rượu nhưng anh ta lại không hề hay biết nỗi khổ tâm này của cô.Nhưng đổi lại, anh chỉ xem cô là một em gái dễ dãi và tốt bụng. Cô rất thích anh còn dùng "Mê gian" cuối cùng bị anh ăn sạch! Nghĩ rằng anh ta đã bắt đầu yêu thích mình...Rồi một ngày cô phát hiện hình ảnh hoan ái của anh với một cô gái khác trên tạp chí? Tình yêu đó mạnh mẽ biết bao nay đã hóa thành hận thù Báo Thù Tình Lang !Chuyện này mình đăng lên với mục đích đọc offline nhưng chưa xin phép nếu các bạn edit thấy khó chịu yêu cầu mình gỡ thì mình sẽ gỡ. Nếu có sai sót xin mọi người bỏ qua.…
Mỗi lần tỉnh giấc, cô lại càng cảm thấy khát khao, càng muốn chiếm lấy người kia. Cô biết mình không nên nhưng vẫn không thể từ bỏ một mối tình đầy sai trái...* Truyện mình chỉ muốn lưu lại để xem offline mà thôi…