Bầu trời của Mây
Một câu chuyện buâng quơ của gió và mây…
Một câu chuyện buâng quơ của gió và mây…
30 days writing challenge with me…
Tại sao khi có, ta lại không trân trọng?Tại sao mẩt đi, ta mới thấy nó quan trọng?…
nothingjust some pic of cute boys 3.3…
Cho mình order 100k lộn xộn.…
Paul đã từ bỏ chiếc ghế tổng giám đốc, từ bỏ cả gia đình anh ta chỉ để yêu tôi, một cô gái, nói sao nhỉ, xấu xí và bệnh tật. Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi thuộc về nhau, tình yêu của tôi dành cho Paul cũng mãnh liệt và cao thượng chẳng kém gì ai. Tôi yêu Paul. Nhưng kể từ khi Smith Grace Saywar xuất hiện, tôi bắt đầu nghi ngờ tình yêu của mình, sẽ ra sao nếu tôi chưa bao giờ yêu anh ấy? Tôi đã nợ anh ấy quá nhiều."Em xin lỗi..." - tôi nói, sau khi đã phân trần một cách chân thật về tâm tư tình cảm của mình, tôi chờ đợi một phản ứng từ anh ấy, nhưng không có phản ứng gì cả. Anh ấy đã hoá đá. Thời gian về sau, không còn người đàn ông mạnh mẽ ngày nào mà tôi biết, Paul khóc như một đứa trẻ. Anh trèo lên sân thượng của bệnh viện Arimes, mặc cho đám đông hỗn loạn bên dưới với nào là tiếng la hét của lũ cớm cùng đám đông thường dân... Đó là một đêm trăng sáng, lạnh buốt, và Paul ngã xuống. Tôi vội nhào tới như điên, miệng thét to: "Không, Paul, không! Anh đừng đi!!!". Nhưng đã muộn. Paul chỉ còn là một vũng máu tươi biến dạng. Tôi đã giết anh ấy.…
Biến thái ư? Đó chỉ là cách thể hiện cá tính...…
Vốn dĩ trong xã hội này, cái từ gọi là " công bằng " đã chết rồi…
"Con người chúng ta thường sợ những thứ bản thân không thể hiểu hết được "[Câu chuyện xoay quanh những xúc cảm đời thường]…