TÁN NGẪU MỘT CHÚT, KHÔNG MAI CHẾT RỒI,....
một ít ký ức buồn của tuổi trẻ,cứ đau đi để đứng dậy thật mạnh mẽ…
một ít ký ức buồn của tuổi trẻ,cứ đau đi để đứng dậy thật mạnh mẽ…
Aniel là sinh vật đứng đầu của một hành tinh xa xôi Chúng là những sinh vật kí sinh , chui qua các khoang, thâm nhập vào não vật chủ và chiếm quyền kiểm soát cơ thể chúng.Chúng phải làm thế, vì nguồn dinh dưỡng nuôi cơ thể thật rất khó kiếm - trong khi cơ thể thật là chỉ là một thứ nhờn nhợt, ngắn ngủn như sên , không mạnh mẽ nhanh và to lớn như những sinh vật khác Nhưng bù lại chúng có một trí óc tuyệt đỉnh , cũng vì vậy mà theo thời gian, loại vật chủ mà chúng chọn luôn hướng lên những sinh vật bậc cao nhất của hành tinh.Hành tinh chúng đang sống, vật chủ chính của hành tinh mẹ chúng giờ đã hoàn toàn không còn một vật chủ nào thoát khỏi quyền kiểm soát của chúng - từ sinh tồn, sinh sản duy trì giống nòi, xã hội và phát triển văn minh chúng đều là kẻ kiểm soát và thực hiện thay cho ý chí riêng của vật chủ . Phần vì để phát triển công nghệ - nhằm tìm kiếm được nhiều nguồn dinh hơn, phần vì cần thêm vật chủ cho đồng loại.Đời sống của chúng ngày càng phong phú hơn, công nghệ phát triển đến nỗi có thể đi sang những hành tinh xa xôi, thậm chí còn tiến hoá đến mức tuổi thọ và sức sống giống loài rất dài ( hàng nghìn năm ) Chúng cũng ý thức được tài nguyên không vô tận, vì thế không còn sinh sản nhiều nữa. Trên dải ngân hà này, có lẽ hiếm còn hành tinh nào không có dấu vết của Aniel.Trái đất cũng không ngoại lệ, dù nó chẳng hấp dẫn và nhiều tài nguyên đối với Aniel, thậm chí còn bị đánh giá thấp kém.Aniel số 1886. Trên hành trình đi đến hành tinh số 154 đã vô tình đụng phải một vật thể không xác định - và giờ…
Xem đuyy và bình luận cho góp ý cho mình nha ⬛🔴🔻⚪🔷️…
Miku đã thúc giục bản năng lao động của tôi. Không có miku, cột sống tôi sẽ gãy.© cainaythuocvetoi_vatoithuocvemiku…
vô đi rồi biết…
Just namjin. Day 2 for NamJin week. << Rung động vì nụ cười ngây ngô đó? Ôi không Namjoon, mày điên rồi. >>5s sau. << Nhớ anh ấy quá đi.. >>Xiao Ming Ye.…
Nhiên ngước nhìn trăng, rồi khẽ nghiêng đầu sang Minh, khóe môi cong cong, giọng vừa đùa vừa như ẩn chứa điều gì:""Trăng đêm nay thật đẹp, gió cũng thật dịu dàng." Nghe nói đây là câu tỏ tình và cũng là lời đáp hay nhất mà mình từng nghe. Không biết sau này, nếu mình dùng cách này để tỏ tình với người yêu tương lai, thì người ta có chịu không nhỉ?"Nói dứt lời, Nhiên bật cười khẽ, giả vờ quay đi. Một cơn gió đêm nhẹ thổi qua, làm mái tóc khẽ rối, tà áo rung nhẹ - đủ để che đi ánh mắt hồi hộp vừa lướt qua. Bề ngoài, cậu như đang mải ngắm trăng, nhưng thực chất lại đang chờ từng cử chỉ của Minh....…
Yên bình và nhàn hạ.Thời gian chớp mắt sẽ trôiNgười đứng trông, Kẻ bỏ mìnhTội ai kia, em phải gánhMắt thương tình, chẳng còn đâu.…
Thi thoảng tôi sẽ đăng một đoản ngắn…
Ủng hộ truyện đầu tiên của mình nhé! ?…
Từ giấc mơ của tác giả mới có truyện cho mấy ng đọc đó nhớ đọc hết nha Chúc mấy ông mây bà đọc truyện du dẻ hok quạo nè…
Một hố đường cho những chái tym khao khát yêu thương. Một câu chuyện rất ít liêm sỉ."And they live happily ever after"…
Những năm tháng ấy chỉ biết vùi đầu vào sách vở, máy tính, con số, thi cử. Có lẽ tôi đã quá bận bịu để bỏ qua những cảm xúc ngây ngô của tuổi học trò. Có lẽ, tôi đã vô tình không để ý để những cảm xúc ấy đã nảy mầm và cắm rễ trong tim từ bao giờ. Để rồi, thời gian trôi qua, những tưởng đã quên mất từ lâu, nhưng sự thật lại chẳng hề như vậy. Dù tôi có quên đi khuôn mặt người, hình bóng người, nhưng có lẽ tôi chẳng thể nào quên được tình cảm năm ấy tôi dành cho người, năm tôi 17 tuổi.…
Trong này chỉ là đoạn trích thui nha mn, em đăng lên để giải toả cho bộ nhớ lịch sử và mong mn có thể cười cùng e. Đừng ném gạch nha. Haha(〃゚3゚〃)…
Trịnh Văn Quyết- trưởng phòng kinh doanh của một công ty lớn, anh có cuộc sống rất hạnh phúc với người bạn gái anh ấy quen biết từ thời đại học, họ yêu đương và kết hôn, trãi qua thời điểm tân hôn đẹp đẽ và chờ đợi thiên thần của hai người ra đời. Có lẽ cuộc đời của anh ấy sẽ trôi qua hạnh phúc bên người vợ xinh đẹp và đứa con trai đáng yêu nhưng người vợ của anh đã mất vì rong huyết trong lúc vượt cạn, để anh và đứa con mới sinh ở lại. Nguyễn Thị Thanh Ngân- một cô gái luôn lạc quan yêu đời, giáo viên dạy môn thủ công tại một trường tiểu học khai phóng. Đang phân vân về những dự định trong cuộc đời thì cô tìm thấy một JD về công việc chăm trẻ toàn thời gian.…