Correla Trong Mắt Em
Mỗi cuộc chiến đều được chiến đấu hai lần.Lần thứ nhất trên chiến trường, và lần thứ hai trong ký ức.…
Mỗi cuộc chiến đều được chiến đấu hai lần.Lần thứ nhất trên chiến trường, và lần thứ hai trong ký ức.…
siu cute siu ngọt ngào 🙌…
Nhìn nhau một lần, nhớ nhau vạn năm…
Nếu như không trở thành cầu thủ bóng đá, họ cũng sẽ có tuổi học trò bình thường như chúng ta...Nhưng nếu bình thường thì cuộc sống của họ có nên đưa vào một câu chuyện không?Không, chính cuộc sống của họ cũng đã là một câu chuyện rồi...…
Những bộ phim để lại cho mình ấn tượng sâu sắc.Vẫn chỉ là những cảm nhận mang tính cá nhân, một góc nhìn mang tính chủ quan. :)…
hé lô mấy ní đây là câu chuyện rất là bất ổn về những ngày đi học của tui mới vô làm truyện hoi thông cảm.…
"Đời người chỉ gặp một lần nên hãy trân trọng"- Tất cả tình tiết trong truyện, hay là những buổi biểu diễn đều là tự mình nghĩ ra. Mong các bạn thông cảm và có những giây phút đọc truyện vui vẻ nha ^^…
1 người nhút nhát, lương thiện.1 người tàn bạo, lạnh lùng. Chân lí sống hoàn toàn trái ngược. Liệu họ có thể thay đổi đối phương?…
Shop của team DN(hay Óc's'chos)…
"Tớ gặp cậu vào ngày hôm ấy, là ngày hoa anh đào nhẹ rơi. Cũng là ngày mà những nỗi bất an lạ lùng hòa cùng sự bồi hồi lo lắng".Một Tiểu Đào của nhiều năm sau, thanh xuân đó, vì gặp Kang Daniel mà trở nên rực rỡ đến lạ! Chiếc hộp chứa đầy kỉ niệm của một Wannable với Wanna One, của một Pichi với một Kang Daniel năm đó, kí ức này vẫn mãi như ngày hôm qua, ngày mà cậu bước vào cuộc đời tớ...…
Idea: lkhdyy, ilynThể loại: SEFic chỉ là hư cấu, vui lòng không áp đặt lên người thật, không sử dụng những từ ngữ không văn minh! Nếu có chỗ nào sai sót cứ góp ý nhé!TRƯƠNG CỬU THÁI - LƯU TIỂU ĐÌNH (CửuĐình)• "Em rất thích Paris nhưng em lại không thích chúng ta vì Paris thì xa hoa còn chúng ta thì xa cách"…
bánh mì ngon, và anh cười cũng rất ngọt…
chủ yếu để lưu tranh vẽ :<…
DuyênĐại bản doanh: m.facebook.com/duyen.ngo.520''Cô đừng bao giờ coi thường người nghèo chúng tôi. Cô chỉ hơn chúng tôi ở̃ chỗ sinh ra sung sướng hơn một chút, có nhiều tiền hơn một chút, còn lại cô hơn chúng tôi được cái gì? Ăn chơi trác táng hơn, phá phách hơn, kiêu căng hơn, não ngắn hơn, miệng lưỡi thô tục hơn? Cô nghĩ tiền đó của cô chắc? Cô chẳng phải động nửa cái móng tay vào việc nhà chứ đừng nói là kiếm ra tiền mà tiêu, mà mua đồ hàng hiệu, mà vung ra nhưrác? Bố mẹ cô, ông nội cô dạy cô thế nào? Họ còng lưng ra, vất bỏ cả tuổi trẻ của mình để kiếm tiền nuôi cô, để dạy cho cô biết quý trọng đồng tiền chứ không phải để cô dùng đồng tiền đó để chà đạp, để giày vò người bất hạnh hơn cô . Cô có lòng tự trọng, chúng tôi cũng có lòng tự trọng, người ta mới nói động đến cô hai câu cô đã lồng lộn lên rồi, huống hồ cô cứ nhèvào chỗ thiếu thốn của người ta mà xỉa xói? Cô quan tâm cảm giác của mình, còn người khác thì sao? Cô nói tôi không có tư cách thích Bảo Nam sao? Cô là cái gì mà cấm được tôi? Là vì tôi quê mùa, vì tôi không có tiền? Cái định nghĩa yêu của cô dựa theo độ nặng của ví tiền, là dựa vào hàng hiệu à? Vậy thì cô về nhà ôm tiền, ôm đồ hiệu của cô mà yêu, mà ôm hôn thắm thiết vào! ''…
hắn yêu cậu....yêu đến điên dại .. ..nhưng.. cậu ghét hắn mà... "tao yêu mày nhưng đồng thời cũng hận mày!" Occ cực nhiều…
một câu thú vị…
Thiên thần có ở trên trời anh cũng kéo xuống chúc phúc cho chúng ta…