Thông Suốt
Tự viết…
Tự viết…
Trùng sinh.…
๖ۣۜMẹ đẻ: Dã Phong Bất Kiến 野风不见.๖ۣۜSố đo ba vòng: Cưỡng chế yêu bệnh tâm thần công x bác sĩ thụ, hiện đại, có thịt, niên hạNguồn: Trường Bội.๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 39 tuổi + 0 lần chết lâm sànEdit : Yi…
Tổng hợp Oneshort AllAetherDisclaimer:Nhân vật thuộc quyền sỡ hữu của Mihoyo,fic dựa trên sở thích cá nhân,không có ý định vi phạm bản quyền.Warning:OOC⚠Không thích mời đi ra đừng buôn lời cay đắng,đục thuyền.…
*Edit bìa: tự xử + gacha* bìa: tự xử + gacha*Thể loại: Creepypasta oc , săn tìm , quy tắc + occ , marry sure * Giới thiệu truyện:" bí mật sau vụ án kinh hoàng 25 năm trước ? "" 15 món bảo vật của các vị thần bị lãng quên có thể ban cho người sở hữu thực hiện tham vọng của mình "" chuyện gì xảy ra nếu tập hợp chúng lại vào trong môt vật chứa ? "" sự hủy diệt hay cứu rỗi ? chỉ có người canh giữ biết "" chính phủ - Slender Mansion - giáo hội DEMIFUL ai sẽ có được nó ? " *Warning:có thể marry sure và occ cốt truyện có thể khác với giới thiệu nhân vật fic đầu tay mong mọi người giúp đỡ -3…
Nhân vật chính, Gia Nghi - một cô gái yêu thích văn học, gia nhập câu lạc bộ văn học của trường. Tại đây, cô khám phá ra những câu chuyện ma quái, những bài thơ ám ảnh và những bí mật đen tối ẩn sau vẻ ngoài bình yên của câu lạc bộ. Cô dần bị cuốn vào một mối tình với một chàng trai bí ẩn, người dường như nắm giữ chìa khóa để giải mã những bí ẩn này...…
Tên đặt cho vui vậy thôi chứ là one shot nên mấy chapter không liên quan gì nhau hết.Couple: Dottore x ScaramoucheWarning: OOC, có yếu tố 18+- Văn phong của tớ chưa được hay, nhưng mong mọi người góp ý nhẹ nhàng để tớ sửa đổi. Chứ đừng buông lời cay đắng, tớ khóc thôi chứ không có gì.…
Đọc đi mọi người ❤️😀…
Tiểu thư Ngô Gia và Phạm Tổng!…
Có một điều kỳ lạ mà mãi đến sau này tôi mới hiểu:Tuổi thơ không biến mất. Nó chỉ ngủ yên trong một góc nhỏ, và rồi sẽ bất ngờ tỉnh giấc... vào một ngày có gió.Tôi từng nghĩ mình đã quên hết - tiếng ve, con đường đất, mùi đất ẩm sau cơn mưa, và cả người bạn nhỏ từng nắm tay tôi chạy trên đồng cỏ.Nhưng gió đầu mùa đã nhắc tôi nhớ lại.Không phải để tôi quay về. Mà để tôi biết rằng mình đã từng có một thời như thế - một thời rực rỡ không cần màu sắc.…
Lảm nhảm của một cô gái 22^^…