Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Anastasia lớn lên tại Westwood, một trường học dành cho các bé gái không có cha mẹ. Cô không hề biết chuyện gì đã xảy ra với họ. Cô chỉ biết rằng những cơn đau đầu khủng khiếp sẽ ập đến nếu cô cố gắng gượng ép mình nhớ ra điều gì đó. Khi chạm mốc 16 tuổi, Anastasia được Cặp vợ chồng Royce Adams và Marilyn Adams nhận làm con nuôi. Không lâu sau, Royce hi sinh tại chiến trường trong chiến tranh thế giới thứ II. Anastasia cùng mẹ nuôi rời Luân Đôn trở về vùng ngoại ô nước Anh để sinh sống. Trước những cánh đồng hoang bạt ngàn, Anastasia dần khám phá được vẻ đẹp của thiên nhiên, con người tại vùng hẻo lánh này. Cũng là hành trình cô bắt đầu tìm lại nguồn cội của mình…
Tác giả: Nguyệt Thiền (Nhang)Thể loại: bối cảnh giả tưởng, nhân vật OOC, không liên quan tới cốt truyện của game, hơi buồn, có đề cập một chút tới yếu tố 18+ (ai khó chịu xin bỏ qua)Đây chỉ là một câu chuyện nhỏ mình viết vào một ngày có cảm xúc, nếu không hợp gu của bạn xin lặng lẽ bỏ qua, cảm ơn ạ…
Đây là fanfic nên hoàn toàn KHÔNG CÓ THẬT. Truyện được tác giả viết vì niềm yêu thích 3 trẻ. Mọi người đọc sẽ thấy vui vẻ! ^^_Fanfic TFBoys__Pairing: Khải-Nguyên, Tỉ-Hoành__Disclaimer: nhân vật không thuộc về tác giả nhưng số phận của họ là do au quyết định_…
Họ gặp nhau vào mùa xuân, khi những cơn gió vẫn còn mang sự lạnh lẽo. Ở bên nhau giữa giao mùa ấm áp. Và chia xa khi ánh nắng nóng bức của mùa hạ tràn về.Truyện không hay, viết cho thỏa cơn thèm và cái sự delulu của tác giả. Cảm ơn các bác đã ghé qua.…
Truyện viết về tôi hồi lớp 6. Tôi được chuyển chỗ đến một bn tên...... và tôi tỏ ra xa lạ với ng bn ấy.. khi chợt nhận ra cậu ấy đối xử với mình tốt thì đó cũng là lúc tôi biết yêu rồi chăng-?..…
Cậu rút điếu thuốc từ tay cô, dập thuốc rồi ném thẳng nó vào trong xọt rác bên cạnh. Ánh mắt cậu đen kịt nhìn cô gái trước mắt:"Biết hút thuốc?""Tôi không phải học sinh ba tốt""CMN có phải cậu đang chọc tức tôi không" Cô gái nhìn chàng trai chỉ hận sao ông trời lại ban cho cậu bộ mặt đẹp đến thế, cậu cái gì cũng hoàn hảo. Chỉ khiến cô lo được lo mất. Cô gái hoàn toàn đang chìm đắm trong suy nghĩ của bản thân mà không thèm đếm xỉa lời chàng trai nói."Ê, tôi nói cậu có nghe không"-Giong cậu khản đặc dường như mất kiên nhẫn"Cậu tức giận cái gì, dọa chết tôi rồi""Được, muốn biết tôi giận vì cái gì đúng không""Phải"-Đôi mắt cô gái lấp lánh đầy mê hoặc tràn ngập sự khó hiểu, rõ ràng bản thân mình không làm gì sai cũng bị giận vô cớ sao. Lần đầu tiên Vy Vy bối rối như thế."CMN cậu nói cho tôi biết cái tên khốn mà cậu nói thích là ai để ông đây đánh gãy chân nó"_-_-_"Điên mất thôi, sao cậu có thể đáng yêu thế nhỉ, nhất là lúc nói thích tớ" "Rõ ràng giây trước mới đòi đánh người bây giờ lại lật mặt nịnh nọt cậu nói xem có phải Oscar nợ cậu một giải diễn viên xuất sắc không"_-_-_Cô kiêu ngạo lạnh lùng trùng hợp thay anh cũng vậy. Họ ngang nhiên không sợ trời không sợ đất mà chiếm lĩnh tất cả các bảng xếp hạng thành tích. Từ đồng phục đến váy cưới Tiểu hoa hồng, Lão hồ ly. Vừa hợp xứng đôi._-_-_Truyện viết trong lúc rảnh mong được nhìu người biết đến ạ:") 70 chương+4 phiên ngoại.HOAN NGHENH TOI DOC!!!<3…
chuyện kể về sợi dây chuyền bí ẩn và một cô gái nhặt được. Từ khi sợi dây chuyền ấy xuất hiện cô có những giấc mơ về chàng trai bí ẩn và rồi cô yêu anh ấy trong giấc mơ…
- Kookie à, mẹ tớ có làm bánh này, ta cùng ăn đii- cậu thích đồ ngọt? - ùa, rất thích. Kookie có thích đồ ngọt hông? - chỉ có con nít như cậu mới thích thôi, đồ ngốc- vậy cậu không ăn bánh sao? - ai bảo chứ, tất nhiên là ăn rồi- -.-- Tặng tớ sao? - Nó là một đôi đấy, tớ cũng có một chiếc này- uwoa, xinh thật đấy, cảm ơn cậu, Kookie- Đồ ngốc! - Kookie à, bắt tớ đii, cậu không thể bắt được tớ đâu- đã bảo đừng chạy mà, ngã rồi đấy, haizz đồ ngốc này, thật là... - Bác à, là do con, không phải do Minie đâu- Kookie! - Kookie à, đừng mà, tớ xin lỗi, tớ sai rồi Ami sai rồi- Đồ ngốc, đừng khóc- Kookie à, cậu là Mặt Trời, còn tớ sẽ là Mây- Vì sao? - Vì Mây và Mặt Trời ở trên cùng một bầu trời - Đồ ngốc! - Tặng cậu, nhất định phải giữ thật kĩ đấy, Jungkookie! - Đây là gì? - Dreamcatcher - Dreamcatcher? - Treo nó trước cửa phòng, nó sẽ giúp cậu ngăn chặn những giấc mơ xấu. - Vậy còn những giấc mơ đẹp? - Những giấc mơ đẹp sẽ theo chiếc vòng này vào trong, mang đến cho cậu giấc mơ đẹp. - chắc chắn? - chắc chắn mà- Tớ tin đồ ngốc cậu lần này. - Kookie à, lớn lên cậu sẽ lấy tớ làm vợ chứ? - tại sao tớ lại phải lấy đồ ngốc như cậu? - tớ... - nếu tớ không lấy cậu thì chắc chắn không ai dám lấy cậu đâu, thế nên tớ sẽ lấy cậu, coi như là cứu thế giới vậy! - thật sao? - Đồ ngốc. - Minie à, hứa với tớ không khóc cậu phải thật mạnh mẽ, biết không? - Vì sao? - Vì tớ không thích con gái mít ướt! - vậy thì tớ sẽ không khóc - Không nói chuyện với tên đáng ghét nhà cậu. - Đồ ngốc!…
Sở Lưu Hương là người chấn danh thiên hạ, trong giang hồ đầy rẫy những lời đồn về nhân vật này. Mẫu hình nhân vật này là một người đàn ông trong mơ tưởng của các phụ nữ, anh ta là đạo soái, đẹp trai, có tánh phong lưu, thích mạo hiểm, thích hưởng thụ, thích cấp thời hành lạc, không bị danh lợi bó buộc, chỉ làm những gì mình thích và không ai có thể cưỡng bức anh ta...Lý Tầm Hoan đã tìm quên vết thương đó trong men rượu nồng, trong những bóng dáng giai nhân, nhưng rượu nồng chỉ đốt cháy hai buồng phổi, huỷ diệt đi xác thân, và cuối cùng cũng mang theo vết thương ray rứt vào lòng đất lạnh.Bây giờ bên kia bờ thế giới, chẳng hiểu chàng đã quên được hay là chưa ? Rồi mười năm sau... Bao nhiêu là vật đổi sao dời, bao nhiêu là biến thiên dâu bể... Bao nhiêu là dĩ vãng trôi dần theo ký ức lãng quên... Nhưng tình yêu vẫn cứ là một vết loang không đậm cũng chẳng nhạt mà thời gian không làm sao gột rửa, mà mưa gió cuộc đời không thể xóa nhòa.Tiểu Phi ngồi nghiêng dựa lên mạn thuyền nhớ lại người bạn củ, chàng không khỏi ngậm ngùi thở dài... Chính chàng cũng mang phải vết thương ấy và chàng cũng đã tìm lãng quên bằng cách theo Lý Tầm Hoan ngao du khắp sơn cùng thủy tận, khắp thắng cảnh danh sơn. Liệu cuối cùng cái kết truyện sẽ sao, nhân vật này sẽ như thế nào nữa ???---> Cùng thảo luận truyện Sở Lưu Hương tại TRUYEN368.COM…
- Đã có can đảm để yêu rồi thì hãy cứ lấy hết can đảm đó để mà đối diện sau khi chia tay đi. Để rồi khi giông gió qua đi, chắc chắn là bình yên sẽ trở lại. Con tim đã từng chịu nhiều thương tổn, theo thời gian những vết đau đó chắc chắn nó sẽ lại lành.…
Quân hơi bất ngờ, anh nhướng mày trêu:- "Sao thế? Anh Hai là người cầm roi đánh My đau mà?"My cúi đầu, hai ngón tay trỏ xoắn xuýt vào nhau, lí nhí giải thích:- "Vì... vì lúc anh Hai đánh, anh Hai chờ My khóc xong mới đánh tiếp... Mẹ bảo người nào vừa đánh vừa chờ mình như thế là vì người đó xót mình lắm."…