Vòng Thạch Nam
Tôi bị down…
Tôi bị down…
Hình ảnh…
Một cái banner rơi từ trên trời xuống.Ba đứa học sinh cấp 3 rơi vào một thế giới marketing kỳ ảo -nơi phễu biết bay, ý tưởng biết đánh nhau, cảm xúc biết chạy loạn,và thuật toán biết... nổi điên.Linh (người bình thường), Mi (người tỉnh táo), Minh (người mê công nghệ)vô tình trở thành "học viên tạm thời" của Học Viện Markétia.Đây là nơi:• quảng cáo xuất hiện như quái vật• ý tưởng có bản sáng - bản đen• dữ liệu biết cằn nhằn• và bài tập có thể... rượt theo bạnNếu bạn từng tự hỏi:"Sao mạng biết mình thích gì?""Tại sao xem 1 video mà nó hiện 20 video giống vậy?""Marketing có phải là đọc suy nghĩ người khác không?"Thì xin chúc mừng - bạn rất hợp để bước vào Markétia.Hài - dễ hiểu - tốc độ nhanh - dành riêng cho Gen Z & Gen Alpha.Một học viện marketing kỳ ảo mà bạn chưa từng thấy bao giờ.…
Tình cảm, vamprie. Truyện kể vê tình cảm của hai thế hệ. Tập trung chủ yếu vao thế hệ sau.…
. Ngẫu hứng viết . Kh hay cho lắm…
Ngồi cùng bàn 1 năm cấp 3,anh và cô thân thiết vô cùng, tình bạn 2 người dư dả chuyển biến thành tình yêu.... Anh từng nghĩ mối tình thành xuân thật đẹp, thật bền lâu... nhưng anh đã nhầm. Bước ngoặt rẽ lối, anh chọn trở thành idol chứ không làm người yêu cô. Còn cô cũng chọn trở thành một diễn viên sáng giá, để lại sau lưng áng tình hồng ngọt ngào tuổi học trò... Cả một thời ngây ngô đã qua nhưng cố chấp vẫn còn ở đó.. Tiếng tăm vang dội, vị thế cao quý, anh và cô, ai sẽ với tới nhau trước? Fic thứ2 của mìn.. ủng hộ nhìu nhé ❤❤❤yêu các em... Nói trc là fic này dành tặng chị gái tới í, bả mê minhuyn nên tới ms tặng cho đó. Chế í tên huyền... thông tin mật éo tiết lộ kẻo mai chị đẹp ăn gạch.... P/s:mong bà huyền đọc xong tâm tình vui vẻ, hứng chí học hành, điểm thì tấn tới hén... đọc xong fic rồi kết thúc cấp 3 đi thôi. Fighting…
Gió cuối xuân thổi tới. Hoa đào vi vút bay. Cánh hoa nhuốm đỏ sắc trời, dập nát dướt gót chân người bước qua, nằm lạnh lẽo bên đường hiu quạnh.Gió mỗi lúc xa dần, xa dần. Hoa đào trông theo. Lệ không tan thành nước mà quyện thành máu đỏ, rải khắp con đường.Luân hồi.Tôi vẫn nghĩ vận mệnh vốn chỉ là một vòng tròn khép kín. Những gì cho đi sẽ được nhận lại. Những điểm bắt đầu sẽ quay về kết thúc. Xoay, xoay, xoay mãi..."Qua cầu Nại Hà, anh nhất định sẽ không uống canh Mạnh Bà... Để kiếp sau... vẫn nhớ... Kiếp sau sẽ lại... đi tìm..."Kiếp sau?Tôi cười, ngẩng mặt lên nhìn trời.Đã có bao nhiêu bóng đàn ông lướt qua đời tôi? Có lẽ nhiều. Tôi không đếm hết. Cũng chẳng cần nhớ. Có những chuyện, quên đi, sẽ tốt hơn.Vận mệnh của tôi đáng ra sẽ khác. Tôi đáng ra sẽ mãi mãi là bông hoa đào sống yên ấm trong vườn khuê các... Nếu không chạm vào gió... Nếu không có một ngày lỡ để gió cuốn đi...Nhưng luyến tiếc thay đổi được gì? Huống hồ... tôi chẳng bao giờ tiếc, chẳng bao giờ hối hận…
Chuyện ngắn…