Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
✷ Martin và James có mối quan hệ là bạn bè trong lớp còn được gọi là best friend của nhau✷ cả hai thường đùa với nhau bằng cách nói nhau à gây ✿ mấy tình yêu đọc truyện vuii vẻ - truyện gây nha -★ truyện sẽ có vài tình tiết phát ngôn hơi tục, mọi người thông cảm…
Trước yêu thầm là gì? Là từ những chuyện thường vặt vãnh, rồi dẫn đến tình.• 19/03/2026 - word by: Mcjiajf.• tags: MARSEONG, HOONJAMES & HINT Keonhyeon; longfic, school life, slice of life, comedy, introspective, unrequited love, parallel narrative, slow burn...• author's note: câu chuyện này hoàn toàn là hư cấu, dựa trên trí tưởng tượng. mọi tình tiết, tính cách, mối quan hệ đều là ooc, không có bất kỳ liên quan hay áp đặt nào lên người thật. cách hành văn còn nhiều chỗ chưa hoàn hảo, mong độc giả thông cảm và nhẹ nhàng góp ý.…
Martin luôn nghĩ rằng cuộc sống của mình sẽ luôn trôi qua như thế và cậu luôn nghĩ rằng mối quan hệ của mình chỉ tồn tại trong những dòng tin nhắn lúc nửa đêm, nơi cậu có thể kể hết mọi điều mà không cần lo ánh mắt ai nhìn thấy. Ở đó, có một người luôn lắng nghe, luôn trả lời, luôn xuất hiện đúng lúc chữ typing... hiện lên.Cho đến khi bước vào năm nhất ngành Truyền thông tại Haneul University, Tin gặp một đàn anh trong câu lạc bộ - người lạnh lùng, khó đoán, và lại quen thuộc đến kỳ lạ.Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu như hôm đó Tin không quên điện thoại của mình trong phòng clb mà James lại đang ở lại để soạn dự án và thường cứ nửa đêm James lại tìm tới anh bạn "teenboi" người yêu của mình để trò chuyện và mọi chuyện vỡ lẽ từ lúc điện thoại Tin hiện lên dòng tin nhắn ấy...Và từ đó, những dòng tin nhắn không còn chỉ thuộc về màn hình nữa, mà dần len vào những buổi chiều chung lối, những ánh nhìn vô tình, và một bí mật chỉ có một người biết.…
Tác giả: Dữu ĐiểuEdit : Cây Khế (Thiên Dương)_______________Năm nhất.Sirius: Tôi thấy cô ta cực kỳ khó chịu, còn chạy tới phòng hiệu trưởng, dáng vẻ như không muốn ở lại Gryffindor, cứ như muốn chuyển sang Slytherin!Chloe: Làm việc, học tập, thi đứng nhất.Năm hai.Sirius: Tôi thấy cô ta khó chịu đã lâu, ngày nào cũng cười giả tạo, ôm sách đọc, không trừ một điểm nào, chưa từng bỏ tiết, sao lại không bị phân vào Ravenclaw?Chloe: Đáng ghét, thật hâm mộ những thiên tài bùa chú, còn cô chỉ có thể liều mạng làm việc, học tập, thi đứng nhất.Năm ba...Năm bốn...Năm năm.Sirius đã quen với vị tiểu thư đứng nhất khối nhưng lạc lõng trong Gryffindor, bắt đầu làm lơ cô, cho đến Ngày đó sau giờ cấm đi lại ban đêm, hắn như thường lệ cùng James đi tìm địa điểm mạo hiểm mới và mật đạo. Trong căn phòng thần bí mà cả hai chưa từng đặt chân tới, một thiếu nữ tóc dài màu nâu ấm ngất xỉu ở đó, bên cạnh là vài quả cầu phát sáng rơi vãi.Chloe · Greengrass? Học sinh gương mẫu số một Hogwarts sao lại xuất hiện ở đây?Vai chính thị giác: Chloe, Sirius ┃ Vai phụ: James, Lily, Lupin, Severus, Visente, Ollie ┃ Cái khác: Harry Potter…
Ngao Quang và Hạo Thiên đã đến với nhau bất chấp lời gièm pha của chúng tiên, nhưng không may trong ngày đại hôn Ngao Quang đã bị hạ độc, kẻ hạ độc ngu si cũng không hề biết tác dụng của loại độc này cũng như cách giải nó, Hạo Thiên gấp rút gọi y tiên tới thăm khám chỉ để nhận lại kết quả, độc này sẽ sớm biến Thiên Hậu trở về hình dáng thời niên thiếu, còn có tác dụng khó nói khác ở đằng sau... Hạo Thiên bối rối, Hạo Thiên lo lắng, Hạo Thiên bứt rứt. Mãi cho tới khi tân hậu thu nhỏ lại nước mắt lưng tròng ngồi trên giường nhìn hắn thì Hạo Thiên mới biết hắn lại sắp tiêu rồi! Bé rồng nhỏ ước chừng chỉ tầm mười sáu mười bảy tuổi, thấp hơn hắn gần hai cái đầu khiến Hạo Thiên không biết dỗ người ta như thế nào, chỉ vụng về ôm Ngao Quang bản nhỏ nói những lời sến súa dỗ ngọt. Hắn không dám vỗ về y, chỉ sợ bàn tay to này vỗ một chút sẽ khiến vợ nhỏ mới cưới về của hắn toi mạng. Hai người cứ vậy, một người lúng túng ôm người kia, người kia thì vẫn đang hoang mang khóc rấm rứt trong lòng người còn lại. Ngao Quang rất hoang mang, giây trước y còn đang ngủ nơi Long Cung, được Phụ Vương dỗ ngủ, giây sau mở mắt ra đã đến một nơi lạ lẫm và nhìn thấy người đàn ông cao lớn không phải Phụ Vương. Y khóc... Có lẽ do thuốc độc kia đã làm trí nhớ của y giảm theo độ tuổi cơ thể, cũng vô tình thêm thắt một số biểu hiện tâm lý và cảm xúc phù hợp độ tuổi nên mới có cảnh Long Vương khóc huhu như vậy. Hạo Thiên tự nhủ. Và hắn đã quên luôn cái gọi là "tác dụng phụ" của loại độc này, Hạo…
Title/Tên: A tribute to my own state of ruin (nghĩa là "Anh đã góp phần vào nỗi điêu tàn của em", nhưng nghe hơi bị sượng nên mình đã chọn một cái tên Việt Nam khác XD)Author/Tác giả: lillyfan16 (Bản gốc xem ở Portkey.org)Translator/Dịch: MaeveRating/Xếp hạng: PG13Pairing/Cặp đôi: Hermione/Harry/GinnyGenre/Thể loại: tình cảm, tâm lý, POV, AU, songficStatus/Tình trạng: Hoàn thànhEra/Thời điểm: Dựa trên sách từ tập 1 - 5Summary/Tóm tắt: Một khi đã tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp của tháp Eiffel ở Paris thì làm sao tôi còn bằng lòng được chỉ với việc ngắm nó qua tranh? Một khi đã nếm hương vị điêu tàn của một chiếc crème brulee, làm sao tôi còn bằng lòng được với một chiếc bánh bích quy sô cô la cứng và nhạt nhẽo mua ở tiệm? Một khi tôi đã cảm nhận được sự kỳ diệu của phép thuật mà cây đũa phép mang lại, làm sao tôi còn có thể quay về sống những ngày không có nó.Song/Bài hát: Postcard from Paris trình bày bởi The Band Perry.Mình chỉ reup fic tại đây cho dễ đọc thôi ạ, còn lại đều thuộc về Viet Harmony's Blog.…
Author: jamprincessjiminLink gốc: https://archiveofourown.org/works/13846698Rating: General AudiencesArchive Warning: No Archive Warnings ApplyCategory: M/MFandom: 방탄소년단 | Bangtan Boys | BTSRelationship: Kim Namjoon | RM/Kim Seokjin | JinCharacters:Kim Seokjin | JinKim Namjoon | RM, Kim Taehyung | V, Park Jimin (BTS), Jeon Jungkook, Min Yoongi | Suga, Jung Hoseok | J-HopeAdditional Tags: namjin - Freeform, honestly just namjin, i literally mention the names of the other members and that's it, Namjin au, namjin university!au, university!au, Fluff, Culinary Arts major Jin, languages major namjoon, basically namjoon pining, eatjin, kind of lol, namjin fluff, namjin angst, the angst is v slight, slight angst, BTS AU, bts - Freeform, bangtan - Freeform, bangtan boys - Freeform, AUTác phẩm đã được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang ra khỏi wattpad.Các bạn vào link gốc leave kudos và cmt cho bạn ấy.…
Người lạ quen thuộc là câu chuyện về những cuộc gặp tưởng chừng ngẫu nhiên nhưng lại âm thầm thay đổi cả một con người.Giữa một thế giới ồn ào, nơi ánh đèn sân khấu và sự nổi tiếng khiến bao người khao khát, cô - một cô gái sống giản dị, độc lập và luôn giữ khoảng cách với mọi thứ hào nhoáng - lại chọn cho mình một góc nhỏ yên tĩnh. Trở về căn nhà từng gắn bó nhưng đầy khoảng trống cảm xúc, cô không ngờ rằng buổi tối hôm đó sẽ mở ra một bước ngoặt.Cậu xuất hiện - Juhoon. Không phải hình ảnh hoàn hảo trên sân khấu, mà là một phiên bản gần gũi, chân thật, nhưng vẫn đủ khiến người khác không thể rời mắt. Một người tưởng chừng thuộc về thế giới khác, lại đứng ngay trước cửa nhà cô.Hai con người, hai thế giới, hai cách sống hoàn toàn đối lập... nhưng lại có chung một điểm: sự cô đơn được che giấu rất khéo.Từ một cuộc gặp gỡ gượng gạo, những câu nói thẳng thắn, đến những ánh nhìn khó hiểu... mọi thứ dần trở nên ấm áp theo cách mà chính họ cũng không nhận ra.Liệu một người luôn né tránh cảm xúc, và một người sống trong ánh nhìn của hàng ngàn người khác... có thể tìm thấy nhau theo cách bình thường nhất?Hay họ sẽ chỉ mãi là "người lạ"... nhưng lại quen thuộc đến lạ thường?…
"Sao hôm đó cậu lại lao vào cứu tớ, không sợ dính rắc rối à?" Một lần nào đó mà Keonho không nhớ rõ, cậu đã buột miệng hỏi Seonghyeon như vậy.Nhưng nó chỉ nhún vai. "Không biết. Muốn thì làm thôi, mình không nghĩ nhiều.""Thế nếu người lúc đó không phải mình thì cậu có cứu không?" Keonho dò hỏi thử. Câu này nghe qua có vẻ hơi mang tính ám chỉ mập mờ, nhưng thường nó lại giúp cậu đánh giá đối phương. Nếu họ trả lời là "Không" thì chắc chắn họ đang có ý với Keonho, muốn thông qua câu trả lời này để khiến cậu có cảm giác mình là người đặc biệt.Phần lớn hồi đáp đều như vậy, Keonho quen rồi. Nhưng cậu không đời nào bị mấy câu nịnh nọt ba xu đó ảnh hưởng.Ấy thế mà Seonghyeon lại cười toe toét đáp nhanh: "Đương nhiên là cứu rồi. Lúc đó mình cũng có biết cậu là ai đâu, chỉ là thấy người ta gặp nguy hiểm thì mình không đứng yên được."Ở cái thời đại mà con người tôn thờ chủ nghĩa vị kỷ, Keonho không nghĩ một người như Seonghyeon còn tồn tại ở ngoài đời. Vì thế nên nếu biết thằng kia cứ không ngừng hạ thấp chính mình và lùi lại vì nghĩ rằng bản thân không xứng đáng, Keonho chắc chắn sẽ chửi nó một trận cho tỉnh người.Hoặc là,Keonho đứng đơ ra hỏi: "Làm gì mà bị thương dữ vậy?!" và Seonghyeon nhún vai trả lời: "Bị mã tấu chém á người đẹp ơi."@npnhan.…
"am i making you feel sick?"- strangers, ethel cain.ở đây có một con mèo hoang nhỏ, xinh đẹp và sạch sẽ đến mức người ta quên mất nó vốn thuộc về đường phố. nó có đôi mắt màu hổ phách, thích làm nũng và luôn biết cách rúc sâu vào lòng người khác để đòi hỏi sự bảo bọc.nhưng mèo nhỏ suy cho cùng vẫn mang bản năng của một loài thú. nó có thể thản nhiên xé nát một con chim vô tội cho đến khi hơi thở cuối cùng lịm tắt, để rồi chỉ cần một tiếng kêu meo meo nũng nịu, mọi sự tàn ác đều trở thành "nghịch ngợm". nó biết mình xinh đẹp, biết mình được yêu chiều, và biết cả việc kẻ đứng đối diện sẵn sàng bao dung cho mọi sự xấu xa của nó, chỉ để được chạm vào lớp lông mềm mại ấy thêm một lần nữa.tag: angst, slow burn, dark, obsession, dub-con, manipulation, unhealthy relationship, ooc, r17, violence.truyện gắn tag gì thì bên trong sẽ viết đúng y như thế một cách trần trụi nhất, đừng kỳ vọng nhân vật sẽ được cứu rỗi hay có hào quang chính nghĩa. đã vào đọc thì cấm phàn nàn.…